ClockChủ Nhật, 05/07/2026 14:07

Lặng lẽ sinh tồn

HNN - Cuộc sống hiện tại hối hả và bận rộn, nhiều khi chúng ta lướt qua quá nhanh chẳng kịp lưu lại điều gì, ví dụ những ngày này hàng cây hai bên đường đã xanh hơn, những mầm non đã lớn thành cành nho nhỏ sau mùa bão lũ. Chưa kịp ngoảnh nhìn lại thì ký ức đã chất chồng lẫn lộn, thỉnh thoảng lại nôn nao khi bất chợt chạm những gì yêu thương cũ. Tất cả rồi cũng thành những điều thuộc về ký ức.

20 năm “Hành trình từ trái tim”Huy động nguồn lực xã hội hóa, nâng cao điều kiện hoạt động dàn nhạc Kèn Huế An Cựu tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm 1 năm thành lập phường

 

Trong khu vườn trường sáng nay, nắng đã tràn lên mọi nẻo hành lang, những lối đi về phủ tràn đầy nắng, bất chợt làm cho con người ta nhớ về những ngày mưa dài rong rêu. Dọc theo khuôn viên, từng ô cỏ hình chữ nhật là những gốc cây đại thụ. Nào phượng, điệp vàng, xà cừ, những thân đước cao vút ngút ngàn dấu vết cuống lá đã từng xanh trên thân cây. Những thân cây sần sùi thời gian, trên một thân cây lại ký gửi, nương nhờ nhiều đời sống khác. Lan rừng, tầm gửi, bồ đề, rễ lơ lửng trong không khí, treo mình giữa gió, uống nắng dầm sương.

Sinh tồn đôi khi là chuyện bám được vào đâu đó giữa chênh vênh. Là học cách chịu đựng bóng râm khi chưa tới lượt mình đón nắng. Là biết chờ mùa mưa, dù tháng ngày đang khô khốc. Ngước nhìn lên tán cây, bầu trời bị chia thành nhiều mảnh bởi những đường gân chằng chịt nhưng luôn tạo ranh giới, nhường nhịn. Sự sống, vì thế, không phải lúc nào cũng tròn trịa và ngay ngắn. Con người cũng vậy. Có người bị những nỗi buồn quấn quanh như tầm gửi. Mọi thứ đang lặng lẽ sinh tồn. Như khi đứng dưới một thân cây đầy vết tích, chúng ta nhận ra rằng, lặng lẽ mới là sự kiêu hãnh của đời sống.

Niềm vui sáng nay là tôi đã nhìn thấy một thế giới ấy. Thế giới nhiều tầng của các loài cây trong khuôn viên trường. Tôi là người thấp nhất bởi phải ngước lên nhìn chúng, nhìn trời. Tôi vẫn bình thản ngẩng đầu nhìn trời. Vẫn đủ dịu dàng để nâng niu một bông hoa, để nhớ đến bao con người đã sống và đi qua, nhớ từng câu thơ của tiền nhân để lại.

Ở Huế, buổi sáng bên con đường ven sông, những hàng cây đổ bóng dài xuống mặt đất. Người đi xe đạp lướt qua, mặt trời mắc lại giữa những tán lá, ánh sáng len qua từng khoảng trống nhỏ, lặng lẽ và kiên nhẫn. Xưa Cao Bá Quát đi trên sông Hương mà viết: “Trường giang như kiếm lập thanh thiên”. Sông Hương không còn mềm mại lững lờ, là một lưỡi kiếm dài dựng thẳng giữa nền trời xanh. Có lẽ chỉ những người từng đi qua nhiều bão tố mới nhìn ra con sông như vậy. Họ không nhìn thấy nước là nước, cây là cây. Họ nhìn thấy trong đó số phận của chính mình. Một thân cây già đứng lặng giữa trời cũng giống như một lưỡi kiếm đã bị thời gian làm cùn đi nhưng vẫn còn nguyên khí phách. Cũng như dòng sông kia, bề ngoài những tưởng là tĩnh lặng nhưng bên trong đang sôi trào sức sống nên vẫn chảy mãi.

Con người đôi khi cũng không thể lúc nào cũng mềm mại xuôi theo mọi dòng chảy. Có những lúc phải biết giữ lấy phần cứng cỏi của mình giữ lấy một đường thẳng giữa rất nhiều cong vênh của cuộc đời. Sóng xô vào đá mới thấy mình trắng xóa. Nếu không có ghềnh đá đứng đó, có lẽ sóng chỉ lặng lẽ đi qua như một dải nước xanh vô danh không biết mình có thể tung bọt vỡ vụn rồi sáng lên dưới mặt trời đẹp đến thế.

Vạn vật gắn bó vào nhau, lặng lẽ sinh tồn như sóng và đá kia. Con người thường nghĩ mình tự do, tự đứng một mình giữa cuộc đời. Nhưng thật ra ai cũng đang được giữ lại bởi một điều gì đó. Đôi khi chúng ta chẳng để ý gì tiếng chim hót líu lo mỗi sáng, hay hàng cây trên một con đường quen thuộc đi qua, một góc quán xưa gợi nhớ thềm nhà cũ. Cho đến một ngày nó đứt đi ta mới biết mình từng neo vào đó nhiều biết dường nào.

Anh Thư
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá
Chủ động, linh hoạt đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống

Đưa nghị quyết của Đảng vào cuộc sống chỉ thực sự hiệu quả khi công tác tuyên truyền được duy trì thường xuyên, đổi mới cách làm và gắn với thực tiễn. Khi đó, nghị quyết không dừng lại ở nhận thức mà trở thành động lực hành động, tạo chuyển biến trong từng cơ quan, đơn vị và lan tỏa trong đời sống xã hội.

Chủ động, linh hoạt đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống
Tự tin làm chủ cuộc sống

Từng đối mặt với khó khăn về kinh tế trong một thời gian dài, chị Nguyễn Thị Hồng Phượng, hội viên Chi hội phụ nữ thôn Ca Cú 2, xã A Lưới 1 đã vươn lên trở thành gương phụ nữ tiêu biểu trong phát triển kinh tế hộ gia đình. Đồng thời, góp phần lan tỏa tinh thần vượt khó, làm giàu chính đáng trên mảnh đất quê hương.

Tự tin làm chủ cuộc sống
Thần tốc dựng nhà, ổn định cuộc sống Nhân dân vùng thiên tai

Giữa những ngày mưa phùn cuối năm, khi cái lạnh len sâu vào từng nếp nhà, những người lính áo xanh lặng lẽ dựng từng bức tường, xây từng mái ấm cho dân nghèo vùng thấp trũng và miền núi. “Chiến dịch Quang Trung” thần tốc hiện lên bằng nhịp lao động thấm đẫm nghĩa tình quân dân, để những ngôi nhà mới kịp là mái ấm thực sự trước thềm năm mới.

Thần tốc dựng nhà, ổn định cuộc sống Nhân dân vùng thiên tai
Lặng lẽ phù sa

Thật ra bà Diệm không phải người sinh ra Mịn nhưng đã là mẹ tốt của cô từ ngày xách chiếc túi mây đi theo ông Điều bước vào ngôi nhà nhỏ của hai cha con.

Lặng lẽ phù sa

TIN MỚI

Return to top