Nợ một lời thương

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp.
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ.

Đôi mắt của trái tim
Ngôi nhà của cha và con gái

Tháng Sáu, nắng gay gắt nhưng bước chân vào ngôi nhà ở góc quanh cầu Chợ Dinh nằm cuối thôn Tây Thượng (phường Mỹ Thượng) là thấy mát rượi.

Ngôi nhà của cha và con gái
Cuộc phiêu du của lá

Trước ngày tôi rời đi, mẹ nói với tôi: “Để mẹ nhắn với chị gió một tiếng, chứ thân con mỏng manh thế kia, biết có vượt qua được muôn vàn khó khăn bên ngoài không?”.

Cuộc phiêu du của lá
Bữa cơm hạnh phúc

Ngày thứ tư, Khánh không chịu nổi nữa. Anh nhớ con gào xé. Dù còn giận vợ, anh bắt chuyến xe từ sớm để trở về. Ngồi trên xe mà tim anh đập như lần đầu tiên đến ra mắt nhà vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Thành phố vẫn vội vã

Hà trở lại thành phố sau một tuần ở quê. Mọi thứ vẫn như cũ, con đường, quán cà phê quen, công việc quen thuộc. Nhưng có một điều gì đó trong cô đã khác.

Thành phố vẫn vội vã
Tình cha

Ông ngồi ở ngoài hiên, ngửi đậm mùi phù sa gió sông thổi đến. Càng có tuổi người ta càng hay nhớ chuyện ngày xưa.

Tình cha
Vuông tròn một kiếp nhân sinh

Chiều buông, khi nhịp sống làng quê chậm lại, những âm thanh nhỏ bé nhất cũng trở nên rõ rệt: Tiếng gió lùa qua kẽ lá tre, tiếng khói bếp vẩn vơ chạm vào mái ngói cũ và cả những thanh âm tưởng chừng đã phai nhạt theo năm tháng.

Vuông tròn một kiếp nhân sinh
Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Mùa hạ trắng

Sáng hôm sau, khi bà An bước xuống cầu thang, bà lặng người. Trên bức tường vôi cũ, những đóa loa kèn hiện ra với những quầng sáng trắng dịu, u uẩn và thanh khiết như thể chúng đang nở ra từ một miền ký ức xa xôi.

Mùa hạ trắng
Ánh sáng màu xanh biếc

Sa trở về quê. Cứ ngỡ sẽ sống những ngày thong dong, chậm rãi. Nhưng những cánh đồng sen quê nhà đã khiến cô tìm thấy một tình yêu mới. Sa dành hết thời gian để chăm sóc hai hồ sen nhà mình, rồi kết nối, tìm đầu ra cho sen giúp bà con.

Ánh sáng màu xanh biếc
Nút chặn

Một lần, Tình gửi ảnh cho anh. Một con đường ở Huế đầy hoa điệp vàng, kèm câu nhắn “Huế mùa này đẹp lắm”. Chung ngắm rất lâu bức ảnh.

Nút chặn
Đợi mưa

Mảnh vườn mà Cường duy trì như một cách để thể hiện tấm lòng của người con dành cho mẹ. Cường khoe dàn tưới nước hiện đại mà anh đầu tư lắp ráp.

Đợi mưa
Món quà tháng Tư

Đứa trẻ im lặng ra chiều suy nghĩ sau đó gật đầu. Hân là một đứa bé lớn lên trong cô nhi viện. Anh chị chỉ có mỗi một người con gái nhưng lại ra đi vì một cơn bạo bệnh cách đây ba năm.

Món quà tháng Tư
Return to top