ClockThứ Hai, 02/06/2025 15:49

Cầu nối với cội nguồn

HNN - Huế gần đây ra đời nhiều công trình địa chí các cấp. Ví như, ở cấp làng có các công trình tiêu biểu như Địa chí văn hóa làng Mỹ Lợi (Lê Văn Thuyên, Lê Nguyễn Lưu và Huỳnh Đình Kết), Sống ở làng (Lê Bá Kỳ) và các nghiên cứu về làng Hải Cát, Phước Tích (Nguyễn Hữu Thông và cộng sự). Cấp xã có Địa chí văn hóa xã Quảng Thái của bộ ba tác giả Huỳnh Đình Kết, Văn Đình Triền và Trần Đình Tối. Ở cấp huyện, thị có Hương Thủy, Phong Điền, Quảng Điền (chuẩn bị ra mắt). Đặc biệt, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) cũng đã hoàn thành công trình địa chí dày đến 6 tập.

Làng quê bên dòng Ô LâuLối về ngõ hạnhChiều ở Phước Tích

 Lễ thu tế ở làng La Chữ, phường Hương Chữ, TX. Hương Trà. Ảnh: Đình Hoàng

Địa chí hoặc địa phương chí được hiểu là những sách ghi chép, biên soạn về các khía cạnh của một địa phương, bao gồm địa lý, lịch sử, phong tục, văn hóa, kinh tế, sản vật và nhân vật. Còn văn hóa địa chí là một phần quan trọng của địa chí, bao gồm các giá trị văn hóa, truyền thống, phong tục, tập quán, tín ngưỡng, nghệ thuật và kiến thức truyền thống của địa phương. Thật bất ngờ khi được biết, một trong các cuốn sách địa chí sớm nhất của Trung Quốc cổ là Di vật chí của tác giả Dương Phù, người quận Giao Chỉ (tức nước Việt ta). Ở Việt Nam, địa chí có từ khá sớm, hiện còn khoảng hơn 200 cuốn và tiếp tục được bổ sung, đủ các loại: Quốc chí, tỉnh chí, huyện chí, xã chí…

Tôi vẫn thích đọc địa chí làng ở Huế. Khác với ở miền Bắc, thường tập trung vào lịch sử và nhân vật, địa chí Huế nổi bật với sự chú trọng vào văn hóa làng và phong tục, tập quán, phản ánh lối sống gắn bó cộng đồng. Không gian văn hóa làng Huế vốn gần gũi, gắn bó từ bao đời nay với mỗi con người. Những cư dân từ phía bắc đã nam tiến vào Thuận Hóa xưa khẩn hoang và mưu sinh, đã quần tụ và sinh sống bên nhau đầu tiên bên trong các làng ấp do chính họ lập nên. Và rồi, qua bao thay đổi, văn hóa làng với những thiết chế văn hóa truyền thống, lối sống và phong tục, tập quán riêng có vẫn được bảo lưu, gìn giữ và phát triển.

Năm 1986, cuốn Địa chí Bảo Ninh do cụ Nguyễn Tú biên soạn được xuất bản. Đây là công trình địa chí làng xã đầu tiên ở nước ta ra đời dựa trên đề án của cố Giáo sư Nguyễn Đổng Chi. Bảo Ninh thuộc Quảng Bình (lúc đó thuộc tỉnh Bình Trị Thiên). Bấy giờ, cụ Tú có người con sống ở Phú Bài, Hương Phú (tức Hương Thủy nay) nên thường ra vào Huế và được anh Triều Nguyên, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, cùng công tác ở Phòng Văn hóa - Thông tin Hương Phú với tôi, kết nối. Chúng tôi đã thuyết phục được sự đầu tư phía lãnh đạo huyện và kết quả là sự ra đời của Địa chí Hương Thủy, công trình địa chí cấp huyện đầu tiên của Huế, vinh dự được giải thưởng của Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam.

Trong lời bạt cuốn Địa chí Bảo Ninh, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã viết rất hay, rằng: “Cả một thế giới riêng biệt đóng khung trong một cái làng hết sức bình thường, bỗng từ sách của ông Nguyễn Tú mà sống lên, cựa động trăn trở và tự tìm lấy bằng giá trị của mình. Đó hẳn là cái lý do thu hút người xem của Địa chí Bảo Ninh".

Văn hóa địa chí không chỉ là những trang sách ghi lại lịch sử và phong tục, mà còn là cầu nối để thế hệ hôm nay hiểu và trân trọng cội nguồn. Việc các địa phương như Phong Điền, Quảng Điền... tiếp tục đầu tư vào địa chí cho thấy quyết tâm gìn giữ bản sắc trước dòng chảy thời gian.

Đan Duy
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ngoại giao di sản:
Từ “sức mạnh mềm” văn hóa đến động lực phát triển nội sinh

Ngày 5/8, tại chương trình phiên họp toàn thể về Đối ngoại Đảng và Đối ngoại Nhân dân, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND thành phố Lê Trí Thanh có bài tham luận về “Phát huy vai trò của Đối ngoại Nhân dân trong lan tỏa hình ảnh, giá trị Việt Nam, biến ngoại giao văn hóa, ngoại giao di sản thành nguồn lực nội sinh trong phát triển kinh tế - xã hội tại địa phương”.

Từ “sức mạnh mềm” văn hóa đến động lực phát triển nội sinh
Đưa sân khấu vào chuỗi giá trị văn hóa

Những năm qua, sân khấu Việt Nam đã có nhiều nỗ lực tìm tòi, đổi mới. Không ít vở diễn được đầu tư công phu, giàu giá trị tư tưởng, nghệ thuật và bản sắc dân tộc, được giới chuyên môn ghi nhận. Tuy vậy, vẫn có khá nhiều vở diễn sức sống của tác phẩm chưa tương xứng với chất lượng sáng tạo.

Đưa sân khấu vào chuỗi giá trị văn hóa
Hình thành mạng lưới kết nối, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa trà Việt Nam

Việc đồng thời ra mắt Liên chi hội văn hóa trà Việt Nam, Chi hội văn hóa trà Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng tạo nên một hệ thống liên kết từ cấp quốc gia đến địa phương, định hướng xây dựng một mạng lưới văn hóa trà có tính liên vùng, từng bước mở rộng đến các địa phương và vùng chè tiêu biểu trên cả nước.

Hình thành mạng lưới kết nối, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa trà Việt Nam
Ứng dụng AI vào phát triển công nghiệp văn hóa

Trong phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, AI đang trở thành công nghệ cốt lõi làm thay đổi phương thức sáng tạo, sản xuất và phân phối các sản phẩm, góp phần bảo tồn di sản, quảng bá bản sắc dân tộc, nâng cao năng lực cạnh tranh và mở rộng thị trường quốc tế. Tuy nhiên, việc ứng dụng AI cũng đang đặt ra nhiều thách thức liên quan vấn đề bản quyền, dữ liệu và nguồn nhân lực chất lượng cao.

Ứng dụng AI vào phát triển công nghiệp văn hóa
Nhận diện giá trị văn hóa di sản để bảo tồn, phát huy

Trong bối cảnh TP. Huế đang xây dựng và phát triển theo định hướng đô thị di sản trực thuộc Trung ương, yêu cầu nhận diện đầy đủ các giá trị văn hóa, lịch sử, cảnh quan và con người Huế trở nên cấp thiết.

Nhận diện giá trị văn hóa di sản để bảo tồn, phát huy

TIN MỚI

Return to top