ClockChủ Nhật, 10/05/2026 11:40

Huế đã chạm ngưỡng “công nghiệp di sản”?

HNN - Trong đợt nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương năm nay, Huế ghi nhận doanh thu du lịch ước đạt gần 1.000 tỷ đồng là một con số khiến nhiều người phải nhìn lại. Thực tế cho thấy, khi di sản được kích hoạt đúng cách, nó có thể trở thành một động lực kinh tế thực sự.

Khai mở động lực tăng trưởng từ di sảnChọn lĩnh vực lõi để thúc đẩy phát triển kinh tế sốKết nối di sản ca Huế với sinh viên

Du khách tham quan Lăng Vua Tự Đức. Ảnh: Nguyễn Quân 

Các chương trình kích cầu du lịch, đặc biệt là chuỗi trải nghiệm “Hoàng cung huyền ảo”, đã làm thay đổi cách tiếp cận. Thay vì chỉ mở cửa tham quan ban ngày, Huế kéo dài không gian di sản sang ban đêm. Thay vì chỉ trưng bày, Huế kể chuyện. Thay vì chỉ bảo tồn, Huế tạo ra trải nghiệm. Chính sự thay đổi này đã làm tăng giá trị mỗi lượt khách, kéo dài thời gian lưu trú và tạo ra dòng chi tiêu lớn hơn.

Ở đây, có thể thấy rõ một ranh giới mà Huế đang đứng giữa: “khai thác di sản” và “công nghiệp di sản”. Trong nhiều năm, Huế chủ yếu dừng lại ở khai thác (bán vé, tổ chức lễ hội, phục vụ tham quan). Nhưng công nghiệp di sản là một cấp độ khác: Di sản trở thành nền tảng cho một hệ sinh thái kinh tế, nơi các hoạt động sáng tạo, dịch vụ, công nghệ và trải nghiệm được kết nối thành chuỗi giá trị. Những gì diễn ra trong dịp lễ vừa qua cho thấy Huế đã bắt đầu chạm vào ngưỡng.

Tuy nhiên, chạm ngưỡng không có nghĩa là đã bước qua. Khoảng cách giữa một mô hình tiềm năng và một ngành kinh tế thực thụ vẫn còn không nhỏ. Hiện nay, phần lớn giá trị từ di sản Huế vẫn nằm ở du lịch trực tiếp, trong khi các ngành liên quan như công nghiệp sáng tạo, nội dung số, thiết kế văn hóa hay dịch vụ cao cấp vẫn chưa phát triển tương xứng. Huế vẫn đang “bán từng phần”, trong khi đáng lẽ phải “bán cả hệ sinh thái”.

Lâu nay, nhiều ý kiến cho rằng, Huế bị “trói” bởi bảo tồn, bởi những ràng buộc di sản quá chặt chẽ. Nhưng bảo tồn không phải là đứng yên. Bảo tồn, theo cách tiếp cận hiện đại, là tái tạo giá trị trong bối cảnh mới. Những chương trình như “Hoàng cung huyền ảo” cho thấy điều đó. Dẫu vậy, để những điểm sáng không chỉ dừng lại ở các dịp cao điểm, Huế cần nhìn thẳng vào những điểm nghẽn, trước hết là thể chế. Một đô thị di sản với nhiều đặc thù như Huế không thể phát triển hiệu quả nếu chỉ áp dụng một khung thể chế chung, thiếu linh hoạt.

Bên cạnh đó là cấu trúc không gian phát triển. Không gian di sản cần được bảo tồn, nhưng nếu toàn bộ đô thị đều vận hành theo logic bảo tồn, thì sẽ khó tạo ra động lực kinh tế mới. Huế cần một cực tăng trưởng khác - nơi có thể thử nghiệm những mô hình năng động hơn, thu hút đầu tư mạnh hơn. Chân Mây - Lăng Cô, với lợi thế về cảng biển, du lịch nghỉ dưỡng và công nghiệp sạch, có thể đóng vai trò này. Khi đó, một bên là vùng lõi di sản giữ gìn chiều sâu văn hóa, một bên là vùng động lực tạo ra tăng trưởng - Huế sẽ có một cấu trúc phát triển cân bằng hơn.

Từ những phân tích trên, có thể thấy hướng đi cho Huế không phải là thay đổi mô hình, mà là đi sâu hơn vào chính mô hình đã chọn.

Thứ nhất, cần tạo ra một không gian thể chế linh hoạt hơn cho các hoạt động liên quan đến công nghiệp di sản - nơi các ý tưởng sáng tạo có thể được thử nghiệm nhanh, với rủi ro được kiểm soát.

Thứ hai, cần phát triển mạnh công nghiệp văn hóa và sáng tạo, biến các giá trị như Nhã nhạc, ẩm thực, áo dài, lễ hội… thành những sản phẩm có giá trị gia tăng cao, có khả năng thương mại hóa và xuất khẩu.

Thứ ba, cần kết nối di sản với công nghệ, từ trình diễn ánh sáng, bảo tàng số đến các nền tảng trải nghiệm trực tuyến, để mở rộng không gian và thời gian của di sản.

Nhưng trên tất cả, Huế cần một sự chuyển đổi trong tư duy. Từ quản lý sang kiến tạo, từ giữ gìn sang phát huy, từ thận trọng sang chủ động. Huế vốn quen với nhịp đi chậm, với sự tinh tế và sâu lắng. Đó là bản sắc. Nhưng trong một thế giới đang chuyển động nhanh, sự chậm rãi nếu không đi cùng với quyết đoán sẽ trở thành lực cản.

Nhìn lại những đêm Hoàng cung sáng đèn, khi dòng người lặng lẽ bước qua những lớp lịch sử được đánh thức, có thể cảm nhận rõ một điều: Huế không hề thiếu sức hút. Chỉ là lâu nay, sức hút ấy giống như dòng sông Hương - lặng lẽ chảy, chưa thật sự trở thành dòng chảy của giá trị kinh tế.

Huế đã chạm vào một ngưỡng mới - ngưỡng của công nghiệp di sản. Vấn đề còn lại là có đủ quyết tâm để bước qua hay không. Bởi trong một thời điểm mà cơ hội và thách thức đang đan xen, điều đáng lo nhất không phải là đi chậm, mà là đứng yên.

Và với Huế, đứng yên không phải là giữ gìn, mà có thể là bỏ lỡ chính tương lai của mình.

Nguyễn Đính
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Khảo sát, nắm tình hình các vùng biển, đảo ven bờ miền Trung

Ngày 13/7, tại thành phố Đà Nẵng, Bộ Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển 2 phối hợp với các địa phương tổ chức Hội nghị phổ biến kế hoạch thực hiện nhiệm vụ khảo sát, nắm tình hình các vùng biển, đảo ven bờ miền Trung năm 2026. Tham dự, có Trung tướng Bùi Quốc Oai, Chính ủy Cảnh sát biển Việt Nam làm Trưởng đoàn và hơn 194 đại biểu đến từ các cơ quan Trung ương, lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam, lãnh đạo các địa phương gồm thành phố Huế, thành phố Đà Nẵng, các tỉnh Quảng Trị, Quảng Ngãi cùng nhiều đơn vị, doanh nghiệp đồng hành.

Khảo sát, nắm tình hình các vùng biển, đảo ven bờ miền Trung
Khát vọng đưa công nghiệp văn hóa Huế cất cánh

Huế là một vùng đất giàu di sản, đậm đặc bản sắc và chiều sâu văn hóa. Trong bối cảnh mới, khi đất nước bước vào giai đoạn phát triển với yêu cầu tăng trưởng cao và bền vững, không chỉ dừng ở việc bảo tồn, những giá trị ấy phải trở thành nguồn lực phát triển, thành sức mạnh kinh tế, động lực đổi mới sáng tạo.

Khát vọng đưa công nghiệp văn hóa Huế cất cánh
Không để du khách “tự xoay xở” khi đến Huế

UBND thành phố đã ban hành quy chế mới về phối hợp hỗ trợ khách gặp khó khăn cần hỗ trợ khi du lịch tại Huế, thể hiện sự quan tâm của chính quyền thành phố đối với chất lượng trải nghiệm của du khách, nhằm nâng cao sức cạnh tranh bền vững của điểm đến Huế.

Không để du khách “tự xoay xở” khi đến Huế

TIN MỚI

Return to top