ClockChủ Nhật, 26/04/2026 05:18

Dòng Hương một sớm mai

HNN - Sớm mai bên dòng Hương vẫn luôn đem lại cho tôi một cảm giác dễ chịu. Dòng sông lững lờ trôi. Trên bờ chim muông hót líu lo, chuyền từ cành này sang cành khác. Nhiều người thức giấc từ sớm, họ chạy bộ, đạp xe.

Lan tỏa “Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam”Tân Chủ tịch HĐND thành phố Huế Phạm Đức Tiến: Đổi mới thực chất, hành động đến cùng vì lợi ích Nhân dân Nông dân An Cựu chuyển đổi sinh kế

 

Một sáng chớm hạ, khi trời còn đầy sương, tôi thức dậy, đạp xe từ sớm. Mặt trời còn chưa ló dạng, sương xuống se se lạnh. Trên đường phố nhiều người đã bắt đầu với nhịp mưu sinh của mình. Những gánh hàng rong vội vã qua cầu Trường Tiền; những chuyến xích lô chở các mệ với gánh bánh canh nóng hổi.

Sáng nào tôi cũng đạp vài vòng xe quanh sông Hương. Cũng là con đường quen thuộc đó, nhưng hôm nay lại có một khung cảnh làm tôi phải quay xe, chụp vài bức ảnh, rồi đứng lặng yên vài phút để ngắm nhìn.

Phía hạ du cồn Hến, một chiếc thuyền đã tắt động cơ, đang trôi theo dòng nước. Hai vợ chồng già bắt đầu thả lưới. Một chốc lát sau, chiếc ghe quay ngược lại, họ kéo những tấm lưới lên. Người vợ ngồi bên lấy cá ra khỏi lưới. Cứ như thế lặp đi lặp lại, ai làm việc nấy, dường như không có sự trao đổi bằng lời nói giữa họ. Tôi lại cảm giác thấy sự kết nối vô hình và quen thuộc giữa hai con người ấy... Dưới ánh nắng mặt trời còn non, chiếu lên mặt sông êm ả, khung cảnh ấy đẹp như mơ, đơn giản và thật êm đềm...

Hóa ra, tôi không phải là người duy nhất chú ý đến điều đơn giản đó. Những hành động của đôi vợ chồng già cứ lặp đi lặp lại, tôi đứng mãi miết ngắm theo. Nhiều người chạy bộ qua cũng đứng lại ngắm. Họ tò mò, đưa chiếc điện thoại lên chụp, rồi reo lên: Đẹp quá!

Xong việc, người chồng nổ máy, chiếc thuyền ngày càng trôi xa, khuất dần vào màn sương mỏng, để lại những lớp sóng lăn tăn trên mặt nước.

Tôi vẫn hay đạp xe, hoặc chạy bộ quanh bờ sông Hương mỗi sớm mai. Mỗi ngày, dòng sông đem đến cho tôi những khung hình, những điều mới lạ. Trên dòng Hương, góc nào cũng đẹp. Bình minh hay hoàng hôn đều để lại cho Huế, cho sông những gam màu khác nhau, thật tuyệt diệu. Những lúc mệt mỏi, tôi thường đi vòng quanh, vừa đi vừa ngắm sông, ngắm cảnh, ngắm mọi người chạy bộ. Đi một vòng về, tự nhiên cảm thấy lòng nhẹ nhõm quá chừng. Mọi lo lắng, những vấn đề mình chưa hài lòng trong cuộc sống bỗng chốc thấy chẳng còn đáng để nghĩ tới, tự trôi theo dòng nước từ bao giờ.

Cuộc sống gắn với đôi bờ dòng Hương thật dễ chịu!

Dung Nguyễn
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nhịp đời trăm năm trên cồn nổi giữa dòng Hương

Ít ai biết rằng, ngay giữa lòng đô thị Huế có một cồn nổi từng được khai khẩn hơn trăm năm trước, nay đã trải qua bốn thế hệ sinh sống. Khác với nhịp sống sôi động, sầm uất của phố thị cách đó vài trăm mét đường chim bay, cuộc sống của những hộ dân trên cồn nổi này đối lập hoàn toàn: Không trường, không chợ, không hàng quán, không xe cộ. Phương tiện duy nhất kết nối với đất liền là những chuyến đò.

Nhịp đời trăm năm trên cồn nổi giữa dòng Hương
Du xuân trên dòng Hương

Một chiều đầu xuân Bính Ngọ, chúng tôi gặp nhau trong khu vườn tĩnh lặng tràn đầy hương sắc của Lan Viên Cố Tích. Đây không chỉ là một khu nhà vườn điển hình kiểu Huế mà còn là Bảo tàng Gốm cổ Sông Hương, nơi vô số những bình, chóe, mảnh gốm, sành, sứ từng nằm yên như những lớp phù sa văn hóa vừa được gọi dậy từ lòng sông. Không gian nhà vườn cổ nhìn ra dòng Hương mở ra một cảm giác rất Huế: Chậm, sâu và an nhiên. Và ở đây, di sản không nằm trong tủ kính, mà sống động cùng cây lá, cùng mặt nước, cùng ánh sáng dịu của một ngày xuân mới.

Du xuân trên dòng Hương
Dạo bước dòng Hương

Những ngày hè nóng nực thế này, buổi tối, tôi thường ra phố đi bộ dọc bờ sông Hương hóng mát. Có lẽ, không gì tuyệt vời hơn được tận hưởng những cơn gió tự nhiên mang hơi mát của dòng sông và ngắm nhìn cầu Trường Tiền chuyển sắc. Đây là một trải nghiệm “cần thiết” khi đến Huế, với một điểm nhìn trung tâm và du khách sẽ cảm nhận rõ vẻ đẹp của thành phố và nhịp sống con người nơi đây.

Dạo bước dòng Hương
Huế thương hoài

Có những người, tưởng như đã rất quen, đã thuộc nhau tới từng ánh mắt, nụ cười, bỗng chốc lại thấy có nét gì đó là lạ. Chính cái trạng thái lạ mà quen ấy khiến mối quan hệ càng thêm hấp dẫn, bền lâu. Với một vùng đất cũng vậy, như là Huế chẳng hạn.

Huế thương hoài

TIN MỚI

Return to top