ClockThứ Ba, 13/02/2024 07:19

Huế thương hoài

HNN - Có những người, tưởng như đã rất quen, đã thuộc nhau tới từng ánh mắt, nụ cười, bỗng chốc lại thấy có nét gì đó là lạ. Chính cái trạng thái lạ mà quen ấy khiến mối quan hệ càng thêm hấp dẫn, bền lâu. Với một vùng đất cũng vậy, như là Huế chẳng hạn.

Ân tình xứ HuếNgắm Huế qua “Đi mô rứa?”

 Sông Hương. Ảnh: Văn Trung 

Mà cái sự lạ, quen ấy nhiều khi như một nét duyên. Như cây cầu Trường Tiền vắt trên dòng Hương thơ mộng. Ai mà chẳng thuộc đến nằm lòng câu ca: Cầu Trường Tiền sáu vài, mười hai nhịp… Mỗi lần tới Huế, nhiều khi một ngày vài bận lại qua trên cây cầu vắt cong một cách duyên dáng trên dòng Hương giang ấy. Vậy mà một sáng tinh sương, đứng trên bao lơn quãng giữa dòng sông, ngắm mặt sông mênh mang như liền một dải với rặng núi xanh xa tít phía tây mới lại thấy thêm vẻ đẹp của dòng Hương vốn đã thân quen. Đẹp đến nỗi không thể ghìm lòng, phải nhờ người chụp cho một tấm hình. Thiếu phụ mềm mại, khỏe khoắn trong bộ đồ thể thao mà tôi gặp và nhờ vả trên bao lơn một đoạn cầu Trường Tiền sáng đó, rất mau mắn khi tìm góc độ cho khách phương xa có một tấm hình thật ưng ý. Mà xem ra chính người chụp còn kỹ càng hơn cả khách. Chị bảo muốn tôi mang về Hà Nội nét đẹp của cả cây cầu, dòng sông cùng núi Ngự Bình xanh mờ phía xa trong một buổi bình minh xứ Huế. Vậy là được biết thêm, người Huế, phụ nữ Huế, bên ngoài như khép kín, cũng rất hồ hởi, nhiệt tình, sẵn lòng chia sẻ với khách phương xa tình yêu với thành phố mộng mơ của mình. Được vậy chắc cũng bởi chị cảm nhận nơi du khách chút tình cảm quyến luyến với thành phố quê hương mình.

Chợ Đông Ba cũng thật là quen, 10 người vô Huế, hết 8 - 9 ghé ngôi chợ truyền thống lâu đời, có lịch sử hơn 100 năm, được xem là một trong những biểu tượng của đất Cố đô. Nhiều khi chẳng để mua gì, chỉ là lững thững giữa những dãy hàng đủ loại mà cảm nhận mọi cung bậc của sắc màu, hương vị sản vật xứ Huế. Vậy nhưng mấy ai trong số muôn người thăm Huế biết phía sau chợ Đông Ba, lại có một chợ hoa họp trong sương sớm. Thói quen đi bộ buổi sáng đã cho tôi dịp may cảm nhận không gian có chút mờ ảo nơi chợ hoa phía bờ bắc cầu Trường Tiền bên bờ sông Hương trong màn sương như lan lên từ mặt nước, được ngây ngất trong bầu không khí buổi sớm đẫm hương của muôn loại hoa, được thấy cái dáng tần tảo của các bà, các cô chăm chút những gánh hàng hoa làm đẹp, làm sang thêm cuộc sống của người xứ Huế, vốn đã nhiều nét bặt thiệp, sang cả. Chỉ muộn chút thôi là chợ vãn, những gánh hàng hoa sẽ theo những xe chở nặng về mọi ngả của thành phố.

Thường thì đã nặng lòng với nhau, nhất cử, nhất động đều không thể bỏ qua. Huế với tôi như một người thương, bởi tôi có những người thương ở đó. Với Huế, mỗi sự vui buồn đều như chạm tới đáy của cảm xúc. Cả tháng 10, vắt qua tháng 11, Huế cùng miền Trung ngập trong mưa lũ. Mưa nhiều đến sốt ruột, đến mức thấy áy náy vì mình đang ở Hà Nội, đang hưởng tiết thu Hà Nội đẹp một cách vô tư… Không bỏ sót một dòng tin trên tivi về mưa Huế, chợt vợi bớt nỗi lo khi thấy hình ảnh du khách thích thú lội trong nước ngập để thăm Đại Nội. Cái nét lạ ấy khiến một người dân Huế nêu ý tưởng lạc quan: Nên chăng biến cái lụt thành một sản phẩm du lịch, vì Huế năm mô mà chẳng lụt. Lại nhớ nhận xét của ai đó, rằng ở Huế, đi bộ dưới trời mưa mà vẫn để quần chùng sát đất, không hề rảo bước, là người Huế đích thực. Giờ liệu có phải thêm nét lạ đáng yêu nữa, không sợ lụt, biến nó thành một lợi thế, cũng đích là người Huế?

Còn bao chuyện có thể sẻ chia quanh chuyện Huế lạ Huế quen. Mà suy cho cùng, lạ quen cũng là do cảm nhận từ tấm tình, cảm nhận nơi mỗi người. Với một thành phố như Huế lại càng vậy. Huế luôn đẹp đẽ, mộng mơ, hấp dẫn và mới lạ trong mắt những ai đã, đang yêu thương, gắn bó nơi này.

Tạ Việt Anh
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nhịp đời trăm năm trên cồn nổi giữa dòng Hương

Ít ai biết rằng, ngay giữa lòng đô thị Huế có một cồn nổi từng được khai khẩn hơn trăm năm trước, nay đã trải qua bốn thế hệ sinh sống. Khác với nhịp sống sôi động, sầm uất của phố thị cách đó vài trăm mét đường chim bay, cuộc sống của những hộ dân trên cồn nổi này đối lập hoàn toàn: Không trường, không chợ, không hàng quán, không xe cộ. Phương tiện duy nhất kết nối với đất liền là những chuyến đò.

Nhịp đời trăm năm trên cồn nổi giữa dòng Hương
Hội đồng hương Huế lan tỏa nghĩa tình xa xứ

Được thành lập vào năm 1990, Hội đồng hương (HĐH) Huế tại Bảo Lộc và Bảo Lâm - Lâm Đồng triển khai nhiều hoạt động kết nối những người Huế đang sinh sống, lao động và học tập trên vùng đất mới.

Hội đồng hương Huế lan tỏa nghĩa tình xa xứ
Du xuân trên dòng Hương

Một chiều đầu xuân Bính Ngọ, chúng tôi gặp nhau trong khu vườn tĩnh lặng tràn đầy hương sắc của Lan Viên Cố Tích. Đây không chỉ là một khu nhà vườn điển hình kiểu Huế mà còn là Bảo tàng Gốm cổ Sông Hương, nơi vô số những bình, chóe, mảnh gốm, sành, sứ từng nằm yên như những lớp phù sa văn hóa vừa được gọi dậy từ lòng sông. Không gian nhà vườn cổ nhìn ra dòng Hương mở ra một cảm giác rất Huế: Chậm, sâu và an nhiên. Và ở đây, di sản không nằm trong tủ kính, mà sống động cùng cây lá, cùng mặt nước, cùng ánh sáng dịu của một ngày xuân mới.

Du xuân trên dòng Hương
Gặp Huế ở Europa

Trong thần thoại Hy Lạp, Thần Zeus tối cao đã biến thành một con bò mộng để quyến rũ một công chúa xinh đẹp là nàng Europa. Khi nàng cưỡi lên lưng, bò mộng đã đưa nàng vượt biển đến hòn đảo Crete, nơi nàng sinh ra các vị vua vĩ đại, được xem là ẩn dụ cho sự ra đời của nền văn minh châu Âu. Và do đó, tên của châu Âu cũng được đặt theo tên của nàng - Europa, sau này được gọi bằng cái tên phổ biến là Europe.

Gặp Huế ở Europa

TIN MỚI

Return to top