Bông giấy vẫn nở dưới mưa xuân
03/03/2024 12:48
Ngày ba mất, mắt mẹ buồn như cơn mưa mùa đông. Mẹ nhìn An như cây nhìn mưa, rũ rượi bên hông cửa. An lặng lẽ xếp từng chùm hoa giấy bỏ vào bao nilon. Năm nay không có tết rồi vì nhà cậu không ai buồn gắn những bông giấy nhỏ xinh để đem lên phố bán cho kịp người ta đưa ông Táo. Khi còn sống, ba An nói: “Cố mà giữ lấy nghề của tổ tiên. Ta không giàu vì những bông giấy Thanh Tiên mà giàu vì hồn quê, vì vốn văn hóa của một thời cha ông để lại”.
“Pachome” - Nhà phố trên đồi
14/01/2024 16:18
“Pachome” là tên gọi của một dự án nhà ở gia đình trên khu đất phân lô vùng đồi, thuộc phường Thủy Xuân - TP. Huế. Khu đất với mặt chính hướng đông nam là một thuận lợi để đón gió và tránh được nắng gắt, có nền nhiệt mát mẻ, cùng hướng nhìn đẹp với khung cảnh đồi núi, rừng thông...
Giọt sương lóng lánh
17/09/2023 13:16
Quán bún nhà chị rất đông khách. Người ta cứ lũ lượt đến đây ăn sáng khiến cho quán trở nên nổi tiếng. Nếu như nói quán nhà chị nằm ở vị trí đắc địa thì cũng không hẳn vì nó nằm khá sâu trong một con ngõ. Nhưng một phần cũng đúng, bởi lẽ nơi đây có không khí mát mẻ nhờ hàng cây lâu năm, lại không ồn ào khói bụi của xe cộ qua lại. Bây giờ mà có được những điều ấy thì thật lý tưởng để ngồi ăn sáng, dù phải đi sâu vào ngõ một chút thì cũng có sao đâu.
Niềm vui lao động
17/08/2023 13:27
Mệ tôi năm nay 85 tuổi. Một buổi sáng thức dậy, mệ chợt thấy trong người uể oải, hai chân đau nhức, không thể bước ra khỏi giường nổi. Bác sĩ đến nhà khám và chẩn đoán mệ bị chèn dây thần kinh ở bắp chân, phải thực hiện lộ trình châm cứu hai tuần. Mọi người thay phiên nhau chăm sóc, đem quần áo, chậu rửa mặt, kem đánh răng,… đến tận giường cho mệ. Nhưng không quen bị “mất tự do”, mệ thở dài: “Khổ con chưa nạ!”, “Khi mô mạ khỏe lại hè?”. Mọi người động viên, bảo người già ai mà chẳng thế nhưng mệ vẫn không an lòng.
Bông giấy vẫn nở dưới mưa xuân
Ngày ba mất, mắt mẹ buồn như cơn mưa mùa đông. Mẹ nhìn An như cây nhìn mưa, rũ rượi bên hông cửa. An lặng lẽ xếp từng chùm hoa giấy bỏ vào bao nilon. Năm nay không có tết rồi vì nhà cậu không ai buồn gắn những bông giấy nhỏ xinh để đem lên phố bán cho kịp người ta đưa ông Táo. Khi còn sống, ba An nói: “Cố mà giữ lấy nghề của tổ tiên. Ta không giàu vì những bông giấy Thanh Tiên mà giàu vì hồn quê, vì vốn văn hóa của một thời cha ông để lại”.