ClockThứ Năm, 17/08/2023 13:27

Niềm vui lao động

HNN - Mệ tôi năm nay 85 tuổi. Một buổi sáng thức dậy, mệ chợt thấy trong người uể oải, hai chân đau nhức, không thể bước ra khỏi giường nổi. Bác sĩ đến nhà khám và chẩn đoán mệ bị chèn dây thần kinh ở bắp chân, phải thực hiện lộ trình châm cứu hai tuần. Mọi người thay phiên nhau chăm sóc, đem quần áo, chậu rửa mặt, kem đánh răng,… đến tận giường cho mệ. Nhưng không quen bị “mất tự do”, mệ thở dài: “Khổ con chưa nạ!”, “Khi mô mạ khỏe lại hè?”. Mọi người động viên, bảo người già ai mà chẳng thế nhưng mệ vẫn không an lòng.

Để gia đình là tổ ấm

leftcenterrightdel
 

Ngày đầu tiên, mệ tôi nằm buồn bã trên giường, miệng lẩm nhẩm đọc kinh, cầu trời khấn Phật cho đôi chân chóng khỏi, mệ ứa nước mắt, lo sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho con cháu. Sau ít ngày, tình hình khả quan hơn, tấm lưng còng 90 độ chẳng cần dùng đến sức đỡ của chiếc gậy lọ mọ đi xuống nhà vệ sinh tự đánh răng, rửa ráy khiến chúng tôi hoảng hồn phải vừa năn nỉ vừa “dọa nạt” mệ: “Mệ ơi, tội bọn con quá, mệ ngồi yên đó để bọn con làm, mệ đi rứa lỡ bổ thì răng”.

Ông nội tôi mất khi còn trẻ, mệ một tay nuôi ba người con ăn học nên cái tinh thần độc lập, mạnh mẽ của người phụ nữ đơn thân đã ăn sâu vào tiềm thức của mệ. Mệ đi nương, làm rẫy, cấy ruộng, không nề hà bất cứ công việc nặng nhọc gì. Tôi còn nhớ hình ảnh mệ đội chiếc nón lá, quần xăn đến gối, hai thúng khoai, sắn kĩu kịt trên vai, mái tóc dày búi cao gọn ghẽ. Những đêm ở làng quê yên ả, tôi được mệ kể cho nghe về những năm tháng tuổi trẻ, những vùng đất mệ đã đi qua, những vất vả nhọc nhằn từ thuở thiếu thời của mệ. Tôi cũng học được nhiều từ nếp sinh hoạt điều độ của mệ, giờ nào việc nấy, giờ nào thức nấy, dù đôi khi khá cứng nhắc đúng kiểu người cao tuổi.

Nhờ trời thương, sau hai tuần điều trị, mệ tôi đi lại bình thường dù không được mạnh như trước, tâm trạng cũng vui vẻ và phấn chấn hơn. Mệ lại bắt đầu nhịp sống cũ… Ở xóm tôi có một mệ cũng đã ngoài 80, lưng còng và dáng người còn thấp bé hơn mệ tôi. Vài ngày một lần, mệ đẩy chiếc xe “tự chế” đến khu chợ gần nhà mua đồ ăn cho cả gia đình. Đó là chiếc xe được “thiết kế” đặc biệt vừa tầm cho mệ, bên trên đặt chiếc giỏ đi chợ bằng nhựa màu đỏ, cọc cạch nhưng đã gắn bó cùng mệ suốt mấy năm nay. Từ nhà mệ đến chợ khá gần, chừng 400 - 500m, nhưng đối với người già đó là một khoảng cách không hề nhỏ. Mệ bước đi chậm rãi và đầy kiên nhẫn, mọi người trong xóm trông thấy mệ đều lễ phép nhường đường. Chiếc xe của mệ luôn nổi bật giữa khu chợ, mệ mua đồ gì hơi nặng đều được các o, các dì bán hàng nhiệt tình giúp bỏ lên xe.

Ngày trước, tôi từng có suy nghĩ, người già nên được nghỉ ngơi hoàn toàn sau một cuộc đời cống hiến cho gia đình và xã hội. Sau này tôi nhận ra, được làm việc sẽ khiến họ vui vẻ, cân bằng và cảm thấy mình có giá trị hơn. Chỉ mong các mệ chú ý lượng sức, giữ gìn sức khỏe để sống thật lâu bên con cháu!

Thục Đan
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top