ClockThứ Bảy, 14/02/2026 06:19

Tết về nhà

HNN - Quê ngoại và thành phố nơi tôi sống chỉ cách nhau chừng tám mươi cây số. Nếu không kẹt xe hay trễ chuyến, chỉ mất khoảng hai giờ di chuyển là tôi có mặt ở nhà.

Rộn ràng chợ hoa ngày TếtLò bánh thuẫn trên phốSắc xuân trên chợ Truồi

 

Những dịp lâu ngày chưa về được, trong tôi cứ có một khoảng lặng u uẩn khó gọi tên. Chỉ một giọng nói quen qua điện thoại, một chậu bông ai đó đặt trước hiên nhà nơi phố thị cũng đủ khiến lòng bâng khuâng chùng xuống.

Trước cổng nhà tôi có một cụm bông trang đỏ, cao ngang vai người lớn, mỗi mùa lại rộ lên từng chùm hoa rực rỡ. Trên góc sân là một khóm hoa thủy tiên, loài hoa mà mẹ vẫn gọi là hoa báo mưa, hoa huệ mưa. Lạ lùng thay, trời càng đổ mưa to, hoa càng nở tưng bừng, những cánh màu hồng mỏng manh nhưng bền bỉ.

Tôi và em gái thường chơi đồ hàng bên những khóm hoa báo mưa. Em ngắt cánh hoa dán lên móng tay làm điệu. Tôi lấy phần lá làm hành, làm hẹ, xắt nhỏ rồi bỏ vào vỏ hộp sữa bò, giả vờ hít hà, xào nấu với trò chơi của trẻ con. Ký ức tuổi thơ thơm mùi đất ẩm và sắc hoa sau mưa.

Gian bếp là nơi mẹ có mặt nhiều nhất vào những ngày cuối năm. Mùi nếp mới, mùi đậu xanh, mùi đường thắng quyện với khói bếp làm không gian lúc nào cũng ấm. Mẹ làm bánh, muối dưa, ngâm thịt, sên mứt. Mỗi thứ đều làm nhiều nhất có thể. Một phần để cúng tổ tiên, một phần để đãi khách và phần còn lại là để làm quà cho con cháu mang vào phố ăn dần sau Tết.

Tết với mẹ không chỉ là vài ba hôm gặp gỡ mà là cả một hành trình chuẩn bị, chờ đợi trong bận rộn, vất vả và hân hoan. Những đêm cận Tết, khi cả nhà đã ngủ, bếp vẫn còn ánh lửa nhỏ. Mẹ ngồi đó, lặng lẽ trở mứt cho khô, canh nồi thịt cho vừa lửa. Mỗi món ăn hoàn thành là một lần mẹ gửi gắm vào đó sự chăm chút, yêu thương và vun vén của người phụ nữ cho nếp nhà. 

Tết đến, mỗi gia đình có một cách chào đón riêng. Người thích chơi hoa lạ, bày mâm cỗ mới, tìm những món bánh mứt đang thịnh hành trên thị trường. Còn tôi, qua bao nhiêu cái Tết vẫn giữ cho mình thói quen trở về nhà để chờ đợi hương vị Tết xưa. Ở đó có ba tôi cặm cụi bên những luống hoa trong thời khắc đất trời mát mẻ, giao hòa. Ở đó có mẹ tôi tất bật, bận rộn cho những bữa cơm sum họp được nóng ấm, râm ran.

Tết năm nào cũng đến nhưng sẽ không bao giờ cũ khi lòng người chậm lại để lắng nghe mùi hương thơm trong bếp, ngắm nụ hoa chơi đùa với gió ngoài hiên.

Tôi chờ mong chén trà tỏa hương giữa đêm 30 tĩnh lặng. Tháng Chạp, lòng cứ nôn nao mãi chuyện Tết sẽ về nhà.

DIỆU THÔNG
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top