ClockThứ Năm, 23/05/2019 09:09

Tần tảo

HNN - Ghé quán cháo bên đường của chị khi trời đã nhá nhem. Ráng chờ thêm khách vét khi nồi cháo đã cạn, chị tranh thủ thu vén bàn ghế, chén bát cho cữ cháo hôm sau.

Mẹ, và bạn!Những “bóng hồng” tần tảo mưu sinh

- Răng thấy chị quen quen...

Từ lời bắt chuyện của chị, chuyện cứ dài mãi, cho đến khi tối mịt vẫn chưa dứt.

Là chuyện hơn mười năm trước, chị bán rau muống ở chợ Bến Ngự. “Hồi nớ cực dễ sợ. Con dại, chồng thì vụng về, tui nách rổ rau bạ đâu ngồi đó. Bị đuổi chỗ ni thì chạy chỗ khác. Cực lắm, tủi phận lắm nhưng không bán thì lấy chi nuôi con”.  Chị thủ thỉ, như đang lần giở những trang hồi ký đời mình.

Khen căn nhà trông khang trang, chị bảo: Đó là công trình hơn 20 năm của chị. “Hồi trước, miếng đất ni sâu lút ngực. Tui đi lượm từng viên đá, gánh từng gánh đất bồi lên. Đổ hoài rồi nó cũng đầy. Rồi tui dành dụm làm trước cái móng. Mấy năm sau xây tường. Mấy năm sau nữa  tô trát, lợp. Rồi cũng có cái nhà để ở - chị bộc bạch - Thấy tui làm suốt ngày suốt đêm, ai cũng nói răng không bắt chồng làm. Không làm cái ni thì phải làm cái khác chớ. Nhưng tui cứ ngậm thinh, nghĩ thôi trời cho chi lấy nấy, biết răng mà đòi hỏi”.

Đến khi ở chợ, người ta không cho hàng rong bạ bán nữa thì chị liều mở quán cháo. “Ai cũng nói, cái chỗ khuất nẻo ri, bán ai ăn. Rứa mà chỉ sau chục ngày đã đông khách. Nhờ trời thương”, chị đúc kết về cái quán cháo nhỏ của mình đúng là bây giờ đã có tiếng, dù chẳng có biển hiệu.

Nói về  nghề mới mà nhờ nó, chị không còn vất vả như thời lội ruộng cắt từng cọng rau muống;  nói về tổ ấm của mình với hai con nhỏ ngoan ngoãn, chị luôn bảo: Nhờ trời thương.

Có lẽ đó là niềm tin của chị. Nhưng với tôi, tổ ấm mà chị có được hôm nay là từ sự tần tảo, chịu khó của chị. Người phụ nữ bé nhỏ ấy đã một mình xây nhà, rồi xây tổ ấm....

Nhật Nguyên

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt
Chiếc bình vỏ đạn

Về đến nhà trăng còn vương đầy sân, tôi rửa ráy sơ rồi vào ngủ tiếp. Cảm giác nằm trên chiếc giường cũ thật yên bình. Tôi thức giấc nhẹ nhàng khi tiếng chim rộn ngoài vườn. Ánh nắng qua khung cửa chiếu vào góc nhà. Ngó ra, tôi thấy mẹ đang rửa chè bên giếng.

Chiếc bình vỏ đạn

TIN MỚI

Return to top