ClockThứ Năm, 19/03/2026 09:10

Người gieo hạt

HNN - 15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Chiếc bình vỏ đạnYêu nhau trong nắng xuân“Điểm tựa” thầm lặng trong mỗi gia đình

Ngày ấy, con tôi học lớp 8 ở một trường làng. Tôi xin chuyển về một trường trung học cơ sở ngay trung tâm thành phố, chỉ bởi con gái đầu đậu vào Trường THPT chuyên Quốc Học. Cả gia đình về tá túc trong căn hộ chung cư rộng 40m2 ở con hẻm “ngày ngủ đêm thức” vì đa phần cư dân kinh doanh karaoke. Trường gần nơi cư trú rất thuận tiện. Ngày đưa con nhập lớp, tôi khá lo lắng về khả năng hội nhập môi trường với thầy cô, bạn bè mới của cháu bởi ở quê lên phố, biết bao bỡ ngỡ, lúng túng khi đối mặt hoàn cảnh khác trước. Mọi chuyện vẫn ổn cho tới khi xảy ra sự việc trên.

 

Đó là bài tập làm văn số 1 với đề bài: “Tôi thấy mình đã khôn lớn”. Con tôi kể rằng mình lớn khôn khi không nũng nịu, quấy rầy mẹ, biết tự giác trong học tập, sinh hoạt và bắt đầu nghĩ đến tương lai. Giáo viên phê: “Chưa đọc kỹ đề để xác định trọng tâm; bài viết lan man; bố cục không hợp lý, ý nghèo”. Tôi không dám đánh giá bài văn của con vì  không có chuyên môn nhưng vẫn cảm thấy lời phê thiếu đi sự động viên cần thiết.

Để có thêm cơ sở nhìn nhận, tôi sao chụp bài làm, che tên tuổi, điểm số và lời phê, rồi gửi cho một người  bạn học phổ thông, nguyên là giáo viên môn ngữ văn ở một trường THCS cùng thành phố, nay đã nghỉ hưu, nhờ đọc, nhận xét. Bạn trả lời: “Nhìn chung, với một học sinh lớp 8, bài làm như vậy là đủ ý. Tuy nhiên, bố cục còn đôi chỗ cần có sự cân đối hơn, nhất là phần mở bài và kết luận. Bài văn thiên về tự sự nhưng hơi thiên về biểu cảm, nhất là phần kết bài. Nếu chấm điểm thì khoảng từ 6,5 đến 7 điểm”. Khi biết điểm và lời phê, bạn chỉ nhẹ nhàng nhận xét: “Cô giáo hơi nghiêm khắc với học trò”.

Nhìn nhận khác nhau là điều dễ hiểu, nhưng chỉ một lời nhận xét có thể khiến học sinh thêm tự tin hoặc trở nên hụt hẫng với môn học. Tôi đồng cảm với con không phải vì điểm số mà vì cháu mới chuyển trường, dễ nảy sinh tâm lý mặc cảm.

Có người ví nhà trường là nơi ươm mầm cho bao ước mơ, hoài bão của học trò. Người gieo hạt chính là đội ngũ giáo viên. Những hạt giống ấy sẽ nảy mầm mạnh mẽ nếu trên hành trình trưởng thành của học sinh không xuất hiện những “nốt trầm” như con tôi từng trải qua.

HÀ XUÂN HUỲNH
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Âm vang sau tiếng trống

Tiếng trống khai giảng vừa dứt thì cậu bé đứng ngoài cánh cổng mới khẽ mỉm cười. Trong sân Trường THPT Thống Nhất, những tràng pháo tay vẫn còn rộn lên dưới màu áo trắng đầu thu. Lá cờ trên đỉnh cột cờ khẽ phần phật trong gió. Những chùm bằng lăng cuối mùa rắc xuống sân vài cánh tím nhạt.

Âm vang sau tiếng trống
Hoa sữa về trong gió

Có những ngày, khi vừa mở tung cánh cửa sổ đón bình minh, tôi chợt nhận ra đất trời đã khéo léo thay một màu áo mới. Cái oi nồng của những ngày hè rực lửa đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho làn gió heo may mềm mại lướt qua da thịt. Giữa khoảnh khắc giao mùa tĩnh lặng ấy, một mùi hương vừa quen vừa lạ bất chợt ùa vào. Tôi khẽ nhắm mắt, mỉm cười tự sự với chính mình: “À, hoa sữa đã về trong gió!”.

Hoa sữa về trong gió
Để mỗi gia đình là một mái ấm

Từ những buổi sinh hoạt, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm, các bà mẹ học cách lắng nghe, thấu hiểu và định hướng cho con trước những tác động phức tạp của môi trường sống, nhất là trên không gian mạng.

Để mỗi gia đình là một mái ấm
Người về trong bóng hoàng lan

Khi những tia nắng sớm vừa chạm ngõ, bà Hoài đang ngồi bên hiên nhà nhặt những chiếc lá vàng thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Người đàn ông mặc quân phục đứng ngoài hàng rào, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Ông hỏi:

Người về trong bóng hoàng lan
Hoa quỳnh nở muộn

Sau hơn mười năm xa quê, Huy trở về đúng vào một buổi chiều cuối hạ. Chiếc xe khách dừng trước đầu làng, con đường đất đỏ ngày nào giờ đã đổ bê tông, nhưng hàng tre ven mương vẫn lao xao trong gió như chưa từng đổi khác.

Hoa quỳnh nở muộn

TIN MỚI

Return to top