ClockThứ Năm, 19/03/2026 09:10

Người gieo hạt

HNN - 15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Chiếc bình vỏ đạnYêu nhau trong nắng xuân“Điểm tựa” thầm lặng trong mỗi gia đình

Ngày ấy, con tôi học lớp 8 ở một trường làng. Tôi xin chuyển về một trường trung học cơ sở ngay trung tâm thành phố, chỉ bởi con gái đầu đậu vào Trường THPT chuyên Quốc Học. Cả gia đình về tá túc trong căn hộ chung cư rộng 40m2 ở con hẻm “ngày ngủ đêm thức” vì đa phần cư dân kinh doanh karaoke. Trường gần nơi cư trú rất thuận tiện. Ngày đưa con nhập lớp, tôi khá lo lắng về khả năng hội nhập môi trường với thầy cô, bạn bè mới của cháu bởi ở quê lên phố, biết bao bỡ ngỡ, lúng túng khi đối mặt hoàn cảnh khác trước. Mọi chuyện vẫn ổn cho tới khi xảy ra sự việc trên.

 

Đó là bài tập làm văn số 1 với đề bài: “Tôi thấy mình đã khôn lớn”. Con tôi kể rằng mình lớn khôn khi không nũng nịu, quấy rầy mẹ, biết tự giác trong học tập, sinh hoạt và bắt đầu nghĩ đến tương lai. Giáo viên phê: “Chưa đọc kỹ đề để xác định trọng tâm; bài viết lan man; bố cục không hợp lý, ý nghèo”. Tôi không dám đánh giá bài văn của con vì  không có chuyên môn nhưng vẫn cảm thấy lời phê thiếu đi sự động viên cần thiết.

Để có thêm cơ sở nhìn nhận, tôi sao chụp bài làm, che tên tuổi, điểm số và lời phê, rồi gửi cho một người  bạn học phổ thông, nguyên là giáo viên môn ngữ văn ở một trường THCS cùng thành phố, nay đã nghỉ hưu, nhờ đọc, nhận xét. Bạn trả lời: “Nhìn chung, với một học sinh lớp 8, bài làm như vậy là đủ ý. Tuy nhiên, bố cục còn đôi chỗ cần có sự cân đối hơn, nhất là phần mở bài và kết luận. Bài văn thiên về tự sự nhưng hơi thiên về biểu cảm, nhất là phần kết bài. Nếu chấm điểm thì khoảng từ 6,5 đến 7 điểm”. Khi biết điểm và lời phê, bạn chỉ nhẹ nhàng nhận xét: “Cô giáo hơi nghiêm khắc với học trò”.

Nhìn nhận khác nhau là điều dễ hiểu, nhưng chỉ một lời nhận xét có thể khiến học sinh thêm tự tin hoặc trở nên hụt hẫng với môn học. Tôi đồng cảm với con không phải vì điểm số mà vì cháu mới chuyển trường, dễ nảy sinh tâm lý mặc cảm.

Có người ví nhà trường là nơi ươm mầm cho bao ước mơ, hoài bão của học trò. Người gieo hạt chính là đội ngũ giáo viên. Những hạt giống ấy sẽ nảy mầm mạnh mẽ nếu trên hành trình trưởng thành của học sinh không xuất hiện những “nốt trầm” như con tôi từng trải qua.

HÀ XUÂN HUỲNH
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chiếc bình vỏ đạn

Về đến nhà trăng còn vương đầy sân, tôi rửa ráy sơ rồi vào ngủ tiếp. Cảm giác nằm trên chiếc giường cũ thật yên bình. Tôi thức giấc nhẹ nhàng khi tiếng chim rộn ngoài vườn. Ánh nắng qua khung cửa chiếu vào góc nhà. Ngó ra, tôi thấy mẹ đang rửa chè bên giếng.

Chiếc bình vỏ đạn
Yêu nhau trong nắng xuân

Tôi nói với Sâm rằng, có nơi nào trên Trái đất này đẹp bằng quê hương của mình. Cứ mỗi lần hai tiếng “Việt Nam” vang lên bên tai tôi hay thốt ra từ miệng tôi, là trái tim tôi lại dâng trào những cảm xúc rất đỗi tự hào, kiêu hãnh.

Yêu nhau trong nắng xuân
Bi kịch

Bi kịch ấy bắt nguồn từ mâu thuẫn sau ly hôn tưởng chừng có thể giải quyết bằng pháp luật nhưng lại kết thúc bằng một kết cục đau lòng.

Bi kịch
Về trong bóng người

Mưa dai dẳng không dứt. Khu vườn sau nhà ông Hùng vốn xanh mướt đầy sức sống, sau mấy ngày mưa dầm đã trở nên xác xơ. Đêm qua, gió về thổi quần quật ngoài vườn như ai trút giận. Nằm trong nhà, ông nghe rõ từng trận gió đánh bật tấm màn mưa, quất chan chát lên mái tôn.

Về trong bóng người

TIN MỚI

Return to top