ClockChủ Nhật, 14/06/2026 05:52

Ngày mới

HNN - Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Theo dấu chim muôngNơi gửi niềm tin

 

Những ồn ào phía bên ngoài không gây nhiễu loạn mà như tạo nên một bức tranh đầy đủ của cuộc sống thường nhật đáng quý này. Có biết bao nhiêu tất bật cuốn chúng ta vào trong vòng xoáy nhân sinh. Sự bình yên không phải là sự vắng mặt của tất bật, mà là khả năng nhìn thấy vẻ đẹp ngay trong chính sự tất bật này.

Con người từ khi sinh ra đã mang trong mình một khát vọng: Được sống hạnh phúc, an yên, trọn vẹn. Nhưng hạnh phúc là gì? An yên là gì? Và trọn vẹn có thật sự tồn tại trong một đời người? Những câu hỏi ấy không ngừng vang lên trong tâm trí tôi khi nhìn vào khoảng trời bao la.

An lành không phải là sự vắng mặt của khó khăn. Cuộc sống vốn dĩ đầy thử thách, và chính thử thách giúp ta trưởng thành. An lành là khi ta có thể bước đi giữa những thử thách ấy mà vẫn giữ được sự bình thản trong tâm hồn. Đó là khả năng nhìn thấy vẻ đẹp ngay cả trong những điều chưa hoàn hảo.

Trọn vẹn, cũng không phải là đạt được tất cả những gì ta mong muốn. Trọn vẹn là khi ta biết trân trọng những gì mình đang có, biết ơn từng khoảnh khắc, từng hơi thở. Trọn vẹn là sự hòa hợp giữa mong muốn và thực tại, giữa khát vọng và sự chấp nhận.

Có mấy ai tự hỏi: Điều mình đang tìm kiếm có thật sự cần thiết? Có mấy ai tự vấn: Liệu hạnh phúc có phải là thứ xa xôi, hay nó đang hiện hữu ngay trong từng ngày mới? Hạnh phúc không phải là một mục tiêu, mà là một trạng thái. Nó không phải là thứ ta phải chạy theo, mà là thứ ta có thể nhận ra ngay khi ta dừng lại để lắng nghe chính mình.

Mỗi chúng ta có ai không mong muốn sự an lành, vui tươi, trọn vẹn về mọi mặt của một đời người. Nhưng có mấy ai tự hỏi điều đó là gì? Sáng tinh trong, một ngày mới bắt đầu, những tươi đẹp của một ngày mới hiện hữu cho tất cả thế giới này. Bạn cũng như tôi, nên chăng hạnh phúc và trân quý cùng nhau khi được nhìn thấy sự sống vẫn đang còn với mỗi người. Đây vốn đã là một đặc ân vô giá. Bạn thân yêu ơi, mỗi sớm mai là một món quà vĩ đại của chúng ta. Hãy nhận lấy và vui sống trọn vẹn cùng những tươi đẹp, an lành và bình yên.

Văn Huệ
ĐÁNH GIÁ
5
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top