ClockThứ Ba, 28/05/2019 14:32

Chuyện trên bãi biển

HNN - “Sáng mai đi tắm biển Bảo Ninh (TP. Đồng Hới) đi chị”. Tôi vừa về quê, cô em gái đã rủ, tiện thể “khoe” luôn: “Bây giờ người từ Hà Nội và nhiều tỉnh miền Bắc tìm về Quảng Bình tắm biển, mình ở đây không tận hưởng, thật lãng phí”. Ừ thì nhân tiện về quê, tôi quyết định tận hưởng thú vui và lợi ích tắm biển cùng những người ruột thịt.

Tần tảoYêu thương bằng cả tấm lòng

Còn rất sớm nhưng người tắm biển đã đông lắm. Cùng vợ chồng cô em và mấy đứa cháu chuẩn bị xuống nước thì bước chân tôi bị “níu” lại bởi giọng nói có vẻ ngập ngừng của người phụ nữ ngoài 70 tuổi: “Cháu ơi, chụp giúp bà tấm ảnh được không. Bà từ Bắc vào, thích biển ở đây quá”? Và giọng một phụ nữ trẻ nghe rất nhẹ nhàng: “Dạ bà đưa cháu chụp cho ạ”.

Cô ấy đi cùng chồng và hai con. Cô tươi cười “nháy mắt”. Người chồng hiểu ý vợ, dẫn các con xuống tắm trước. Người phụ nữ lớn tuổi muốn thay bộ đồ đang mặc bằng bộ áo dài màu đỏ. Bên trong bà đã mặc sẵn chiếc áo cánh sát người và chiếc quần ngắn bó sát nên việc thay đồ có thể tiện diễn ra tại chỗ. Cô gái nhẫn nại giúp bà cài từng chiếc cúc, bởi áo dài có vẻ hơi chật. Xong bà hớn hở bảo để bà lấy cái “phây búc” (mà thực ra là ipad), đưa cho cô, nhờ chụp.

Sau khi chụp nhiều kiểu ảnh trong trang phục áo dài đỏ, bà bảo muốn chụp với áo dài nhung xanh. Cô gái nhẹ nhàng: “Dạ, để cháu giúp bà”. Cô giúp bà thay áo dài. Lần này vẫn nhẫn nại cài từng chiếc cúc, vì chiếc áo dài xanh cũng hơi chật. Xong mấy kiểu ảnh ưng ý, bà có vẻ khẩn khoản: “Cháu đã giúp bà thì giúp cho trót nhé, bà muốn chụp với chiếc đầm”. Cô gái không hề gợn chút sốt ruột, lại “dạ” rất nhẹ nhàng và giúp bà thay trang phục. Chiếc đầm cũng hơi chật, nên mất thời gian khá lâu. Bà cười dí dỏm: “Hải sản ở đây tươi ngon quá nên bà vào chơi mới đúng 1 tuần mà tăng cân thấy rõ”. Thực hiện xong “bộ ảnh” cho “khách”, cũng là lúc nắng đã khá gay gắt. Nhiều người (trong đó có chồng con của cô gái và gia đình tôi) đã tắm xong, kéo nhau “tráng” lại nước ngọt để ra về.

“Ôi thế là mất đứt của cháu buổi tắm biển rồi. Cảm ơn cháu nhé.”- Bà tỏ vẻ ngại ngùng. “Dạ, cháu tắm lúc nào cũng được. Bà từ xa đến, muốn chụp nhiều kiểu ảnh ở đây, chứng tỏ bà rất yêu mến quê hương cháu. Cháu vui vì điều đó. Cháu cũng đặc biệt vui vì tinh thần sống của bà thật đáng yêu”. Cô gái “gửi’ lại nụ cười tươi tắn nhẹ nhàng trước khi cùng chồng con rời đi.

“Dì ơi, dì đi biển răng không xuống tắm, uổng rứa dì”? Thằng cháu nhỏ thắc mắc. Tôi bất giác tủm tỉm cười. Buổi đi biển của tôi hôm nay chẳng “uổng” chút nào mà đã “lãi” khi được “gặp” cô gái với tâm hồn thật đáng quý, đáng mến. Cô sẵn sàng dành thời gian cho một người chưa từng quen biết (và có thể chẳng bao giờ gặp lại), nhẫn nại giúp bà có được niềm vui trọn vẹn, thoải mái nhất bằng cử chỉ, giọng nói, nụ cười luôn tận tâm, nhẹ nhàng. Cuộc sống ngày càng bận rộn, vội vã bây giờ, điều tưởng chừng đơn giản đó, không phải ai cũng làm được.

Quỳnh Anh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt
Chiếc bình vỏ đạn

Về đến nhà trăng còn vương đầy sân, tôi rửa ráy sơ rồi vào ngủ tiếp. Cảm giác nằm trên chiếc giường cũ thật yên bình. Tôi thức giấc nhẹ nhàng khi tiếng chim rộn ngoài vườn. Ánh nắng qua khung cửa chiếu vào góc nhà. Ngó ra, tôi thấy mẹ đang rửa chè bên giếng.

Chiếc bình vỏ đạn

TIN MỚI

Return to top