ClockThứ Ba, 19/05/2020 09:57

Anh cả

HNN - Anh dứt khoát từ chối nhận số tiền mà ba mẹ bán đất để chia cho con cái.

Lắng lòng để hướng về cha mẹThương...

Ngày mẹ gọi các anh chị em đến nhận, anh nhất định không đến. Tối đó anh không ngủ. Chị trở mình thức giấc, thấy anh khóc. Chị lặng lẽ ngồi bên.

Khi nghe thông tin ba mẹ bán đất, anh cản nhiều lần không được đành bất lực nhìn mảnh đất hơn ngàn mét vuông, là công sức dành dụm cả đời của ba mẹ phải cắt bán hơn hai phần ba. Không phải vì ông bà cần cho cuộc sống của mình mà là để trả nợ cho con gái.

Hai em gái của anh, một phần vì làm ăn thua lỗ, phần vì ỷ lại ba mẹ có tiền, có đất nên ăn tiêu không suy nghĩ. Đã bao lần ông bà phải gánh nợ thay con. Song tiền bao nhiêu vẫn không đủ trả. Cao trào khi chủ nợ đến nhà chửi bới, chụp ảnh, quay clip đăng lên mạng xã hội. Quá xấu hổ, ông bà buộc phải bán đất để trả nợ thay con.

Chị kể, ba mẹ chồng lúc nào cũng tằn tiện, chỉ để con cháu có cuộc sống ấm no. Song, cũng vì quá thương con nên dù con cái đã lập gia đình nhưng lúc nào ông bà cũng hỗ trợ, chu cấp tiền bạc, áo quần, các khoản chi tiêu vặt, học phí… cho con, cháu. Thế nên, chúng càng lười lao động, không chịu khó làm ăn, hễ gặp khó khăn về tài chính là “níu” ba mẹ. Đã thế, gần đây, họ còn dính tới cờ bạc, đề đóm nên đổ nợ, vay mượn khắp nơi.

Anh biết điều đó nhưng khuyên em không được, chỉ biết động viên bố mẹ chăm lo sức khỏe, bớt bao bọc con cái. Thế nhưng, bao giờ nước mắt cũng chảy xuôi, ông bà lúc nào cũng nghĩ cho con cái trước tiên.

Biết không thể xoay chuyển tình thế, anh bàn với vợ thay vì từ chối số tiền bán đất mà ba mẹ cho, anh chị sẽ nhận và lập một sổ tiết kiệm mang tên ông bà để phòng lúc đau ốm và lo hậu sự cho họ. Anh tính, nếu không làm thế có khi số tiền này ông bà còn chưa kịp hưởng đã về tay các em gái và em rể.

Là con cả nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề thừa kế hay quyền lợi về vật chất. Có chút “lợi lộc” gì anh cũng nhường cho các em. Vợ chồng anh tự lực cánh sinh, tự mua đất làm nhà dù ông bà đã để dành một phần đất nhưng anh chị cũng từ chối. Anh nghĩ, mình làm anh cả phải làm gương tốt để các em noi theo. Dù thế, anh không ít lần thất vọng khi chúng chỉ làm ba mẹ buồn lòng.

Đến giờ, anh không buồn khuyên em nữa mà chỉ tập trung lo cho ông bà, làm gương tốt cho các con, với hy vọng một ngày nào đó, các em sẽ suy nghĩ lại mà thay đổi.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top