 |
| Người lao động hy vọng việc được tăng lương tối thiểu vùng sẽ giảm áp lực chi tiêu. Ảnh: Phước Ly |
Áp lực kinh tế của người lao động
Hiện nay, người lao động (NLĐ) trên địa bàn TP. Huế được áp dụng mức lương tối thiểu vùng II, III và IV, tùy theo từng địa bàn, với mức lần lượt là 4,73 triệu đồng, 4,14 triệu đồng và 3,7 triệu đồng/tháng. Những năm qua, các cấp công đoàn thành phố Huế đã tích cực tham gia xây dựng, thương lượng, ký kết và thực hiện thỏa ước lao động tập thể, góp phần nâng mức lương, cải thiện phúc lợi cho công nhân lao động.
Ông Lê Phước Bảo, Chủ tịch Công đoàn cơ sở Công ty CP Thực phẩm OneOne miền Trung cho biết: mức lương bình quân hiện nay của công nhân tại doanh nghiệp khoảng 8 triệu đồng/tháng. Ngoài tiền lương, Công ty còn hỗ trợ bữa ăn ca, tiền xe cho công nhân ở xa và hỗ trợ những lao động có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Dù nhiều doanh nghiệp đã trả lương cao hơn mức tối thiểu vùng và quan tâm hơn đến phúc lợi, nhưng thu nhập của không ít NLĐ vẫn chịu sức ép lớn trước chi phí sinh hoạt ngày càng tăng. Với những gia đình phải nuôi con nhỏ, chăm sóc cha mẹ già hoặc thuê nhà, khoản tiền lương hằng tháng hầu như chỉ đủ trang trải những nhu cầu thiết yếu.
Anh Hà Công Bằng ở xã Lộc An, cùng vợ làm công nhân tại Khu Công nghiệp Phú Bài, có tổng thu nhập gần 12 triệu đồng/tháng. Gia đình anh có bốn người, gồm vợ chồng, con gái và người cha thường xuyên đau ốm. Tiền lương của hai vợ chồng gần như đã được “chia sẵn” cho tiền học của con, thuốc men cho cha, điện nước, thực phẩm, xăng xe và các khoản chi tiêu hằng ngày. Hơn 10 năm làm việc tại doanh nghiệp, thu nhập tương đối ổn định nhưng khoản tích lũy mỗi tháng vẫn không đáng kể. Để con gái thỉnh thoảng được đi chơi, vợ chồng anh phải đăng ký làm thêm giờ hoặc tiết kiệm từ những khoản chi tiêu khác.
Đề xuất tăng lương cho NLĐ
Lương tối thiểu là "lương sàn" bắt buộc theo pháp luật để bảo vệ NLĐ khỏi tình trạng bị trả lương quá thấp. Việc tăng lương tối thiểu vùng nhằm bảo đảm mức sống cơ bản cho NLĐ. Chính sách này hướng tới mục tiêu "3 trong 1": Bảo vệ lao động nghèo, tạo cạnh tranh công bằng giữa các doanh nghiệp và thúc đẩy phát triển kinh tế bền vững.
Để có cơ sở tham gia thương lượng với Hội đồng Tiền lương quốc gia, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã thực hiện khảo sát trong năm 2026 tại 7 tỉnh, thành phố với gần 200 doanh nghiệp và khoảng 2.000 NLĐ. Kết quả cho thấy, có tới 54,3% số NLĐ có thu nhập chỉ vừa đủ trang trải các khoản chi tiêu cơ bản của gia đình; 20,6% tiền lương không đủ đáp ứng nhu cầu sống, buộc phải làm thêm giờ hoặc tìm thêm việc làm để bù đắp thu nhập.
Qua quá trình thương lượng, Hội đồng Tiền lương quốc gia đã thống nhất phương án trình Chính phủ điều chỉnh mức lương tối thiểu vùng bình quân 7,8% từ ngày 1/1/2027. Đây không chỉ được ghi nhận là mức tăng cao nhất trong khoảng một thập kỷ qua, mà còn là sự đồng thuận ba bên gồm đại diện NLĐ, doanh nghiệp và cơ quan quản lý để bảo đảm nhu cầu sống tối thiểu cho NLĐ. Theo đó, họ sẽ được tăng thêm từ 310.000 đến 390.000 đồng mỗi tháng, tùy từng vùng.
"Khoản tiền ấy có thể chưa đủ để giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống, nhưng điều đó cho thấy thành quả tăng trưởng của nền kinh tế đang từng bước được chia sẻ với NLĐ. Giá trị của tăng trưởng không chỉ nằm ở những con số GDP mà còn được thể hiện rõ nhất qua chính đồng lương của NLĐ", anh Hoài Nam, công nhân ở phường Hương Thủy chia sẻ.
Tuy nhiên, việc tăng lương tối thiểu không đồng nghĩa tất cả NLĐ đều được điều chỉnh tiền lương tương ứng. Lương tối thiểu vùng không phải là mức lương áp dụng cho tất cả NLĐ mà là mức sàn để doanh nghiệp không được trả thấp hơn đối với NLĐ có thu nhập thấp nhất, đồng thời là cơ sở để tổ chức công đoàn thương lượng tiền lương tại từng doanh nghiệp.
Dẫu mức tăng chưa thể giải quyết toàn bộ khó khăn của NLĐ, nhưng đây vẫn là tín hiệu tích cực, góp phần cải thiện đời sống và tạo thêm động lực để họ yên tâm gắn bó với doanh nghiệp. Vì thế, nhiều công nhân đang mong chờ thời điểm chính sách có hiệu lực từ ngày 1/1/2027, hy vọng có thêm điều kiện để ổn định cuộc sống và gắn bó lâu dài với doanh nghiệp.