ClockThứ Năm, 24/07/2014 07:24

Sen phai

HNN - Mùa này, sen Huế đang nở ngát bên hồ Tịnh Tâm và dọc Ngự Hà. Màu sen, hương sen không chỉ níu kéo du khách trong những cái nhìn trầm trồ mà còn trong những khuôn hình được bấm từ các loại điện thoại thông minh, ipad, máy ảnh đến máy quay mini. Tôi cũng còn nhìn thấy một kíp làm phim không hiểu của nhà đài nào khi một lúc ngang qua đường Đoàn Thị Điểm. Điều chắc hẳn là không ai có thể thờ ơ với sen Huế...

 

Nhưng đâu chỉ mùa hè. Sau Festival Huế 2008, với sự phục hồi và nâng tầm sen giấy của họa sĩ Thân Văn Huy – một người con nặng lòng với quê nhà, sen Huế với nhiều gam màu khác nhau đã hiện diện khắp các mùa trong nhiều không gian tâm linh và cư trú. Nói điều ấy để thấy rằng, từ chỗ chỉ dành cho thờ cúng, với sự sống động, gần gũi và thân thiện qua tạo hình và tạo màu, sen giấy đã bước vào đời thực một cách dung dị với sự chuyển động của gam màu ở mỗi cánh hoa, màu hoa, với cọng sen từ mây nhuộm xanh như là sen vốn có. Thế nên, cũng là điều dễ hiểu khi làng hoa giấy Thanh Tiên – nơi đã có truyền thống làm hoa giấy hơn 300 năm trở thành điểm du lịch được nhiều người tìm về. Không chỉ mua sen giấy về cắm trang trí, rất nhiều bạn trẻ và cả du khách đến từ nhiều nước khác nhau đã cùng ngồi xuống bên những người thợ già, trẻ ở nhiều lứa tuổi, cắm cúi một cách chăm chút để tự mình làm từng bông sen giấy, rồi nâng niu mang nó về nhà, thả vào bình gốm hay nâng niu gói ghém cẩn thận để chuẩn bị cho một cuộc xê dịch xa xôi nào đó...

Sen giấy thực đến nỗi, khi nhìn qua ảnh được post lên Facebook, một người bạn rất xa của tôi đã bảo: “Đẹp nhỉ. Mình thấy nó còn đẹp hơn cả sen thật...”. Thú thật là sau câu ấy, tôi đã ấp ủ một dự định, rằng hôm nào đó tiện tiện, sẽ mang cho bạn một ít sen giấy làm quà với chút ít niềm kiêu hãnh rất Huế của mình.

Nhưng hôm rồi, khi chợt nhiên nhìn lại màu sen trong bình gốm nơi chiếu nghỉ cầu thang, dự định ấy của tôi đã phai đi, phai y như màu sen hồng thắm đã phai hẳn dù tôi mới chỉ mang sen về từ Thanh Tiên một ngày gần tết nguyên đán vừa qua. Hẳn nhiên là sen Thanh Tiên cũng như những bông sen đang mùa dâng hiến rồi cũng sẽ úa tàn, để lại bắt đầu cho những mùa dâng hiến mới. Nhưng nói thật là tôi không muốn món quà như trong dự định của mình sẽ một ngày nào đó làm bạn thất vọng, như tôi đã hụt hẫng chiều nào...

Hôm rồi, ghé qua trò chuyện, nhìn những bông sen giấy đang thắm thiết trong bình và nghe tôi than thở đôi chút về sen phai, họa sĩ Võ Xuân Huy – giảng viên Trường đại học Nghệ thuật Huế cũng bảo, có lẽ phải nghĩ đến việc làm thế nào giữ màu cho sen Thanh Tiên tươi lâu hơn, chí ít thì cũng có thể phủ lên nó một lớp sơn bóng hay một hợp chất giữ màu nào đó.

Không biết ý tưởng ấy đã được Huy thực hiện hay chưa trong rất nhiều những bận bịu sáng tạo của anh, để ít ra thì với điều đó, sen giấy Thanh Tiên sẽ đượm màu trong sự lan tỏa Huế của mình...

Hạnh Nhi
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Huấn luyện “truyền nhân” ca Huế trong trường học

Không chỉ được huấn luyện các làn điệu, bài bản ca Huế, những thầy, cô giáo sau khi hoàn thành chương trình tập huấn được xem là “cánh tay nối dài” để trao truyền môn nghệ thuật “đặc sản” của Huế.

Huấn luyện “truyền nhân” ca Huế trong trường học
Mùa thu ở phía Kỳ Đài

Những ngày đầu tháng Chín, Huế chậm rãi vào thu. Từ phía Kỳ Đài, lá cờ đỏ bay trong nắng sớm, nổi bật giữa những mái ngói cũ, những vòm cây và màu rêu của Thành nội.

Mùa thu ở phía Kỳ Đài
Chạm vào hồn tranh mộc bản

Từ những bản khắc của các dòng tranh dân gian Đông Hồ, Hàng Trống, Kim Hoàng, Làng Sình, Không gian trải nghiệm tranh mộc bản tại 23 - 25 Lê Lợi đưa du khách đến gần hơn với nghệ thuật truyền thống. Không chỉ ngắm tranh, du khách còn được tự tay in, tô màu và khám phá những câu chuyện, giá trị văn hóa đằng sau mỗi tác phẩm.

Chạm vào hồn tranh mộc bản
Giàn thiên lý mẹ trồng

Bức tường gạch hồ còn xám xịt vừa tô xong chừng hai tuần thì trận mưa đầu mùa ập xuống. Những vệt nước mưa chạy ngoằn ngoèo trên nền xi măng chưa kịp khô hẳn, nhìn giống như những vết nứt dài trượt qua lòng bà Tâm. Bà đứng bên hiên nhà cũ, tay bưng rổ rau xà lách, mắt đăm đăm nhìn sang khoảng sân bên kia. Mới hai tháng trước, nơi đó còn là khoảng vườn nhỏ trồng mấy bụi sả, gốc ớt chỉ thiên cay xè lưỡi và ít rau má. Mảnh đất ấy giờ mọc lên một căn nhà, ngăn cách với nhà bà bằng một bức tường gạch cao vượt quá đầu người.

Giàn thiên lý mẹ trồng

TIN MỚI

Return to top