ClockThứ Bảy, 31/01/2026 06:32

Về nhà ăn tết

HNN.VN - Sau một quãng thời gian sang Hàn Quốc du học, gần tết, tôi được ba mẹ “chi vé” cho về nhà ăn tết. Trên chuyến bay dài hơn 4 tiếng đồng hồ hướng về đất Việt thương yêu, tôi chợt nhận ra rằng có những khoảnh khắc của quá khứ mà chỉ khi đi thật xa con người ta mới cảm nhận được một cách trọn vẹn tình cảm của mình với quê hương, đất nước.

Giới thiệu du lịch và xúc tiến mở đường bay Hàn Quốc - Huế Huế đón khoảng 85.000 lượt khách dịp tết Dương lịch 2026"Sắc xuân mới" chào năm 2026

Du học sinh Việt Nam tại Hàn Quốc. 

Máy bay hạ cánh trong những ngày cuối năm, tôi mang theo bên mình không chỉ là hành lý, mà còn là cả một hành trình trưởng thành, những kỷ niệm nơi xứ người và cả nỗi thao thức được đón tết trên chính mảnh đất quê hương của mình.

Ở Hàn Quốc, những ngày cuối năm trôi qua khá lặng lẽ đối với những du học sinh chúng tôi. Dù các khu phố phồn hoa vẫn sáng đèn và tấp nập du khách, dù những cửa hàng đang tất bật cởi bỏ bộ yếm giáng sinh để chuẩn bị khoác lên mình bộ váy đỏ đón năm mới, và mặc dù không khí sôi nổi hơn ngày thường, nhưng không khí Tết không thực sự kết nối và làm cho tôi có cảm giác “thuộc về”.

Cuộc sống chỉ xoay quanh việc học, việc làm thêm, những bữa ăn vội, những ngày đông lạnh giá kéo dài... Tết nơi xứ người đôi khi chỉ gói gọn trong một cuộc gọi video về nhà, vài lời chúc qua màn hình điện thoại, và cảm giác trống trải khi nhìn người khác sum họp bên gia đình. Chính sự thiếu vắng ấy khiến khái niệm “trở về” trong tôi trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.

Khi máy bay đáp xuống và đôi chân lại được bước những bước đi trên đất mẹ Việt Nam, mọi thứ bỗng trở nên gần gũi một cách lạ kỳ. Không khí ấm áp, giọng nói quen thuộc, nhịp sống ồn ào nhưng thân thương – tất cả khiến tôi có cảm giác như mình vừa bước ra khỏi một thế giới khác để trở lại nơi mình thuộc về. Dọc theo các con đường dẫn về nhà, tôi nhìn thấy những hàng hoa tết hai bên, những gánh hàng rong, những dòng người tất bật mua sắm cuối năm, và nhận ra rằng: những hình ảnh tưởng chừng rất bình thường ấy lại mang một ý nghĩa rất lớn với mình, một người vừa đi xa nay được trở về.

Tết ở Việt Nam quê nhà đối với tôi không nằm ở sự đủ đầy vật chất, mà nằm ở cảm giác đoàn tụ. Đó là bữa cơm gia đình có đầy đủ mọi người, là những câu chuyện không đầu không cuối nhưng thật là ấm áp, là tiếng cười reo vui trong căn nhà nhỏ tràn đầy hạnh phúc. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm thấy mình được “thuộc về” – không cần cố gắng, không cần thích nghi, chỉ đơn giản là được là chính mình. Sau quãng thời gian phải tự lập, tự xoay xở nơi đất khách, cảm giác được trở về làm một đứa con trong gia đình mang lại cho tôi một sự bình yên rất sâu.

Bình dị mà ấm áp Tết Việt. 

Thế nhưng, sự trở về này không chỉ có niềm vui. Tôi nhận ra mình không còn là con người của những ngày trước khi du học. Tôi suy nghĩ nhiều hơn, cảm thấy chững chạc hơn, và có những khoảng lặng nội tâm mà trước đây chưa từng có. Giữa không khí tết rộn ràng, có lúc tôi ngồi yên lặng quan sát mọi người xung quanh và cảm thấy một sự tách biệt rất nhẹ — không phải vì xa cách, mà vì tôi đã thay đổi. Những tháng ngày sống ở Hàn Quốc đã để lại trong tôi những dấu ấn rất rõ: sự độc lập, khả năng thích nghi, và cả đối diện với những nghĩ suy về trách nhiệm cho ngày mai.

Cũng có những khoảnh khắc, tôi bất giác nhớ về những ngày đông tuyết rơi, những con phố yên tĩnh nơi xứ người, những buổi tối một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Nhưng những ký ức ấy không còn buồn, mà trở thành một phần của hành trình trưởng thành. Tôi hiểu rằng, chính những ngày tháng cô đơn ấy đã khiến tôi trân trọng hơn những khoảnh khắc đoàn viên hôm nay.

Trở về Việt Nam ăn Tết sau khi những ngày dài du học do vậy, với tôi không chỉ là một chuyến đi, mà là một trải nghiệm rất khó diễn tả. Ở đó có sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người cũ và con người mới, giữa ký ức xa xứ và thực tại quê nhà. Và tôi chợt nhận ra rằng, đi xa không làm mình mất đi cội nguồn, mà ngược lại, giúp mình hiểu rõ hơn mình thuộc về đâu. Từ trong thẳm sâu tâm thức, tôi tự nhủ, dù sau này có tiếp tục đi xa, có tiếp tục sống ở những vùng đất khác, thì khoảnh khắc trở về quê hương đón Tết vẫn sẽ luôn là một điểm tựa tinh thần vững chắc – nơi tôi sẽ được nghỉ ngơi, được chữa lành, và được nhớ rằng mình là ai. Và như thế, quê hương là nơi tôi nhất quyết phải về…

Quý Dương
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Doanh nhân Hàn Quốc được tôn vinh “Công dân danh dự thành phố Huế”

Chiều 17/4, UBND thành phố Huế tổ chức lễ tôn vinh và trao danh hiệu “Công dân danh dự thành phố Huế” cho ông Kang Bong Jun, quốc tịch Hàn Quốc, Tổng Giám đốc Công ty TNHH SMC Huế, ghi nhận những đóng góp nổi bật trong phát triển kinh tế - xã hội và hợp tác quốc tế của địa phương.

Doanh nhân Hàn Quốc được tôn vinh “Công dân danh dự thành phố Huế”
Hành trình tại KMOU và ước mơ được cống hiến

Với nền tảng được đào tạo tại một môi trường chuyên sâu như KMOU, tôi hy vọng mình sẽ được tạo cơ hội để có thể góp phần cải thiện hiệu quả vận hành tại các cảng biển, từ việc tối ưu hóa quy trình xử lý container, giảm thời gian chờ tàu, cho đến việc ứng dụng công nghệ và tự động hóa vào quản lý.

Hành trình tại KMOU và ước mơ được cống hiến
Thăm Dongwon Global Terminal - cảng container hiện đại nhất Hàn Quốc

Trong chuyến field trip gần đây, tôi và các bạn cùng lớp ở Viện Hải dương học Hàn Quốc đã có cơ hội tham quan Dongwon Global Terminal (DGT) tại Busan New Port - một trong những cảng container hiện đại nhất Hàn Quốc. Chuyến tham quan đã để lại ấn tượng khá mạnh cũng như gợi cho tôi nhiều suy nghĩ về quê hương của mình.

Thăm Dongwon Global Terminal - cảng container hiện đại nhất Hàn Quốc

TIN MỚI

Return to top