ClockThứ Hai, 04/07/2016 14:18

Nhà...

HNN - Ông trở bệnh nặng, phải đi cấp cứu. Được hai ngày thì ông nhất quyết đòi về nhà, dù sức khỏe xấu, phải thở ô xy. Con cái không đồng ý thì ông làm mình làm mẩy, giật cả dây chuyền dịch. Bác sĩ khuyên, còn nước còn tát.

Ông như thế, nỡ nào đem về...Thôi thì đằng nào cũng sẽ đi. Chiều cha lần cuối. Thế là chở ông về. Đến nhà, ông rất vui, khỏe được một ngày. Rồi lại lúc tỉnh, lúc mê.

Hôm ấy chủ nhật, ông hỏi: Mấy đứa mô hết, kêu về ăn một bữa cơm. Chiều, bất chợt tỉnh, ông lại hỏi: Đã tập trung ăn cơm chưa. Các con nói dối, đã về ăn cơm đầy đủ rồi. Một lúc thì ông đi, gương mặt thảnh thơi, như thể một nụ cười mãn nguyện.

Có lẽ ông đã sang thế giới bên kia với hình ảnh cả nhà quây quần ăn cơm. Tiếng người lớn xôn xao. Tiếng con trẻ cười đùa. Mấy chục mái đầu bên mâm cơm từ ngày còn xanh, nay có người đã chen sợi bạc. Những bữa cơm gia đình đầm ấm vào mỗi dịp giỗ chạp, lễ, tết. Mỗi người một nơi, mỗi công việc, chỉ gặp nhau đầy đủ những dịp ấy.

Có người từng thắc mắc, vì sao người phương Đông khi sống không làm sinh nhật để đến khi qua đời thì làm đám giỗ, duy trì mãi từ đời cha đến đời con, cháu. Mỗi năm, người Việt dành không ít thời gian cho những đám kỵ, đám giỗ. Chắc rằng, người xưa bày ra cái tục lệ ấy để giữ những bữa cơm thân mật, đầm ấm trong mỗi đại gia đình. Bởi người chết thì đã biền biệt, ngày giỗ, kỵ, người sống ngồi lại với nhau, để mối dây thâm tình, ruột rà yêu thương có dịp để gắn kết, thương nhớ. 

Cách đây đã lâu, chúng tôi ghé thăm điêu khắc gia Điềm Phùng Thị, khi bà đã rất yếu. Hỏi bà thích nhất điều gì ở Huế, bà trả lời độc một từ: Nhà. Có thể đó là những nếp nhà ba gian đặc trưng của Huế. Có thể đó là một mái ấm gia đình, vốn xuất hiện dày đặc trong tác phẩm điêu khắc của bà. Bao nhiêu năm sống ở Pháp, có lẽ bà đã rất nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp lúc thiếu thời của mình ở Huế.

Đời người sẽ không cô quạnh, chơi vơi khi có một nơi chốn để mong nhớ, để nóng lòng được trở về. Đó là nhà, với những bữa cơm gia đình ấm áp...

Kim Oanh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Để mỗi gia đình là một mái ấm

Từ những buổi sinh hoạt, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm, các bà mẹ học cách lắng nghe, thấu hiểu và định hướng cho con trước những tác động phức tạp của môi trường sống, nhất là trên không gian mạng.

Để mỗi gia đình là một mái ấm
Người về trong bóng hoàng lan

Khi những tia nắng sớm vừa chạm ngõ, bà Hoài đang ngồi bên hiên nhà nhặt những chiếc lá vàng thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Người đàn ông mặc quân phục đứng ngoài hàng rào, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Ông hỏi:

Người về trong bóng hoàng lan
Hoa quỳnh nở muộn

Sau hơn mười năm xa quê, Huy trở về đúng vào một buổi chiều cuối hạ. Chiếc xe khách dừng trước đầu làng, con đường đất đỏ ngày nào giờ đã đổ bê tông, nhưng hàng tre ven mương vẫn lao xao trong gió như chưa từng đổi khác.

Hoa quỳnh nở muộn
Tập huấn chính sách dân số và chăm sóc sức khỏe sinh sản

Sáng 20/8, Hội Kế hoạch hóa gia đình thành phố tổ chức hội nghị tập huấn triển khai các văn bản, chính sách về dân số và phát triển trong tình hình mới; chăm sóc sức khỏe sinh sản, kế hoạch hóa gia đình năm 2026 với sự tham gia của các thành viên ban chủ nhiệm các câu lạc bộ, chủ tịch công đoàn cơ sở tại các nhà máy, xã, phường và trường học trên địa bàn thành phố.

Tập huấn chính sách dân số và chăm sóc sức khỏe sinh sản
Em về Vỹ Dạ

Phúc là sinh viên năm 3 học chuyên ngành hóa dược ở Đà Nẵng. Cô chân chất và tếu táo. Chính cái nét này của Phúc lại có sức hút lạ kỳ. Trong dãy trọ của nhà Phúc, một dạo, có một thanh niên người Huế vào ở. Bọn con gái kháo nhau chàng trai trọ ở phòng cuối có nước da đen phong trần, vững chãi làm sao. Mùa đông trên Hòa Khánh lạnh dữ lắm, có bờ vai ảnh tựa vào là ấm ru luôn. Phúc chả quan tâm.

Em về Vỹ Dạ

TIN MỚI

Return to top