ClockThứ Hai, 04/07/2016 14:18

Nhà...

HNN - Ông trở bệnh nặng, phải đi cấp cứu. Được hai ngày thì ông nhất quyết đòi về nhà, dù sức khỏe xấu, phải thở ô xy. Con cái không đồng ý thì ông làm mình làm mẩy, giật cả dây chuyền dịch. Bác sĩ khuyên, còn nước còn tát.

Ông như thế, nỡ nào đem về...Thôi thì đằng nào cũng sẽ đi. Chiều cha lần cuối. Thế là chở ông về. Đến nhà, ông rất vui, khỏe được một ngày. Rồi lại lúc tỉnh, lúc mê.

Hôm ấy chủ nhật, ông hỏi: Mấy đứa mô hết, kêu về ăn một bữa cơm. Chiều, bất chợt tỉnh, ông lại hỏi: Đã tập trung ăn cơm chưa. Các con nói dối, đã về ăn cơm đầy đủ rồi. Một lúc thì ông đi, gương mặt thảnh thơi, như thể một nụ cười mãn nguyện.

Có lẽ ông đã sang thế giới bên kia với hình ảnh cả nhà quây quần ăn cơm. Tiếng người lớn xôn xao. Tiếng con trẻ cười đùa. Mấy chục mái đầu bên mâm cơm từ ngày còn xanh, nay có người đã chen sợi bạc. Những bữa cơm gia đình đầm ấm vào mỗi dịp giỗ chạp, lễ, tết. Mỗi người một nơi, mỗi công việc, chỉ gặp nhau đầy đủ những dịp ấy.

Có người từng thắc mắc, vì sao người phương Đông khi sống không làm sinh nhật để đến khi qua đời thì làm đám giỗ, duy trì mãi từ đời cha đến đời con, cháu. Mỗi năm, người Việt dành không ít thời gian cho những đám kỵ, đám giỗ. Chắc rằng, người xưa bày ra cái tục lệ ấy để giữ những bữa cơm thân mật, đầm ấm trong mỗi đại gia đình. Bởi người chết thì đã biền biệt, ngày giỗ, kỵ, người sống ngồi lại với nhau, để mối dây thâm tình, ruột rà yêu thương có dịp để gắn kết, thương nhớ. 

Cách đây đã lâu, chúng tôi ghé thăm điêu khắc gia Điềm Phùng Thị, khi bà đã rất yếu. Hỏi bà thích nhất điều gì ở Huế, bà trả lời độc một từ: Nhà. Có thể đó là những nếp nhà ba gian đặc trưng của Huế. Có thể đó là một mái ấm gia đình, vốn xuất hiện dày đặc trong tác phẩm điêu khắc của bà. Bao nhiêu năm sống ở Pháp, có lẽ bà đã rất nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp lúc thiếu thời của mình ở Huế.

Đời người sẽ không cô quạnh, chơi vơi khi có một nơi chốn để mong nhớ, để nóng lòng được trở về. Đó là nhà, với những bữa cơm gia đình ấm áp...

Kim Oanh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt

TIN MỚI

Return to top