ClockThứ Hai, 04/07/2016 14:18

Nhà...

HNN - Ông trở bệnh nặng, phải đi cấp cứu. Được hai ngày thì ông nhất quyết đòi về nhà, dù sức khỏe xấu, phải thở ô xy. Con cái không đồng ý thì ông làm mình làm mẩy, giật cả dây chuyền dịch. Bác sĩ khuyên, còn nước còn tát.

Ông như thế, nỡ nào đem về...Thôi thì đằng nào cũng sẽ đi. Chiều cha lần cuối. Thế là chở ông về. Đến nhà, ông rất vui, khỏe được một ngày. Rồi lại lúc tỉnh, lúc mê.

Hôm ấy chủ nhật, ông hỏi: Mấy đứa mô hết, kêu về ăn một bữa cơm. Chiều, bất chợt tỉnh, ông lại hỏi: Đã tập trung ăn cơm chưa. Các con nói dối, đã về ăn cơm đầy đủ rồi. Một lúc thì ông đi, gương mặt thảnh thơi, như thể một nụ cười mãn nguyện.

Có lẽ ông đã sang thế giới bên kia với hình ảnh cả nhà quây quần ăn cơm. Tiếng người lớn xôn xao. Tiếng con trẻ cười đùa. Mấy chục mái đầu bên mâm cơm từ ngày còn xanh, nay có người đã chen sợi bạc. Những bữa cơm gia đình đầm ấm vào mỗi dịp giỗ chạp, lễ, tết. Mỗi người một nơi, mỗi công việc, chỉ gặp nhau đầy đủ những dịp ấy.

Có người từng thắc mắc, vì sao người phương Đông khi sống không làm sinh nhật để đến khi qua đời thì làm đám giỗ, duy trì mãi từ đời cha đến đời con, cháu. Mỗi năm, người Việt dành không ít thời gian cho những đám kỵ, đám giỗ. Chắc rằng, người xưa bày ra cái tục lệ ấy để giữ những bữa cơm thân mật, đầm ấm trong mỗi đại gia đình. Bởi người chết thì đã biền biệt, ngày giỗ, kỵ, người sống ngồi lại với nhau, để mối dây thâm tình, ruột rà yêu thương có dịp để gắn kết, thương nhớ. 

Cách đây đã lâu, chúng tôi ghé thăm điêu khắc gia Điềm Phùng Thị, khi bà đã rất yếu. Hỏi bà thích nhất điều gì ở Huế, bà trả lời độc một từ: Nhà. Có thể đó là những nếp nhà ba gian đặc trưng của Huế. Có thể đó là một mái ấm gia đình, vốn xuất hiện dày đặc trong tác phẩm điêu khắc của bà. Bao nhiêu năm sống ở Pháp, có lẽ bà đã rất nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp lúc thiếu thời của mình ở Huế.

Đời người sẽ không cô quạnh, chơi vơi khi có một nơi chốn để mong nhớ, để nóng lòng được trở về. Đó là nhà, với những bữa cơm gia đình ấm áp...

Kim Oanh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top