ClockThứ Ba, 24/12/2019 10:31

Thân lại lo thân

HNN - Anh kể, nhà ở tận dưới Vỹ Dạ. Ngày trước anh làm nghề, đi sơn nhà với người ta. Làm miết, mà cái nghèo vẫn cứ đeo đẳng nên nhà cũng không êm ấm. Anh bảo, thấy vợ con mình không được như người ta, bụng cũng thương, lo… nhưng không biết làm răng. “Chị tính, làm ngày mô ăn ngày nấy, làm răng mà không khổ cho được. Chắc vì rứa mà vợ tui chừ cũng không biết đã ở nơi mô. Lâu rồi!”

Duyên gần“Mình sẽ không về ...”Xóm ấm

Tôi nhìn người đàn ông ngồi trước mặt mình, lòng nghĩ, chắc cái lâu lắm nớ, đâu phải chừng 2-3 năm mà cũng 6-7 năm có lẻ. Lâu đến nỗi kể chuyện mình, mà giọng người đàn ông này nghe cứ như kể chuyện ai. Cái không – mà nhiều cái không lắm – nghe cứ như là ở tận đâu xa. Thiệt, tôi chống tay lên cằm và nghĩ, mấy cha con nhà anh đã dắt díu neo vào nhau như thế nào để đi qua những năm tháng thật dài, với một khoản tiền làm công hàng ngày và không đều đặn. Nghĩ về chuyện anh và mấy đứa con của mình đã qua những mùa đông mưa lạnh ra làm sao. Nghĩ về chuyện mấy đứa nhỏ - y như những đứa con của tôi – đã đùm túm vào nhau và lớn lên trong ngôi nhà thiếu thốn, thiếu nhất là bóng dáng và hơi ấm của người mẹ mà xót xa…

Có thể anh không phải là người khỏe mạnh, nhanh nhẹn nhưng bù lại, anh có sự cần mẫn và chăm chỉ. Non nửa tháng làm thợ phụ tại công trình nhà tôi, thấy anh hầu như không ngơi tay. Cứ lụi hụi theo việc dành cho mình. Xong chuyện này lại xoay qua chuyện kia. Công việc cứ thế mà ngót đi hàng ngày. Có lần trời vừa hửng lên sau mấy ngày mưa dài, vợ chồng tôi lên, đã thấy anh đang loay hoay dọn dẹp đống xà bần. Một mình. “Tui cũng sốt ruột. Thấy trời xửng là chạy lên thôi. Kiểu chi rồi cũng có việc mà” – anh nói, như phân trần. Như hiểu cái sốt ruột của anh, chồng tôi cũng chỉ ra việc này việc kia cho anh thợ phụ thật. Cắt đặt xong, trước khi ra về còn dúi vào tay anh chút tiền, bảo để ăn cơm trưa và cầm đổ xăng chiều còn chạy về. Lên xe, chồng tôi bảo, hay thiệt à nghen, hai anh thợ phụ làm ở chỗ mình, một anh không biết chạy xe, một anh không có điện thoại mà cả hai đều ở cách chừng 5-8km. Khi cần không biết răng mà tính…

Tôi ờ và cười nhẹ, vì biết nói vậy thôi chớ chồng mình hai, ba hôm lại cho anh thợ này thêm tiền cơm trưa, hoặc hỗ trợ tiền đi xe ôm cho ông thợ kia. Thì cũng tính ngang rứa, bày thêm việc rứa, chớ chuyện chính là của chủ thầu, tiền trả theo từng hạng mục công trình và theo tiến độ.

Hôm qua, anh thợ phụ nhận lời ở lại buổi tối, coi ngó phần gỗ cho nhà tôi. Bảo anh chiều làm xong, về nhà tôi ăn cơm rồi chạy lên công trình cho gần. Anh đồng ý, chỉ xin về nhà lấy ít quần áo và các thứ. Trong bữa cơm hôm qua, anh bảo, nhờ anh chị, tui khỏi lo cơm nước, đỡ tiền xăng xe đi về và lại có thêm chút tiền công, có chiếc chăn ấm và cũng đỡ buồn khi con cái đã vào Nam kiếm việc hết cả. Thiệt, tui chừ thân lại lo thân rứa thôi.

“Thì anh cũng giúp vợ chồng tôi mà…”, tôi nói với người đàn ông đối diện mình và thấy tội khi anh đơm chén cơm, lóng ngóng… 

Hà An

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top