ClockThứ Ba, 30/10/2018 09:35

Tan vỡ

HNN - “Họ chỉ xỉn. Và làm người khác tan vỡ cuộc sống” – đó là cách mà Thu Hà – một bạn ở Hà Nội gọi tên về việc những người quá chén, say rượu và không kiểm soát được hành vi khi tham gia vào cuộc sống, nhất là khi tham gia giao thông và gây ra những tổn thất vô cùng lớn cho người khác. Cho cả chính bản thân họ, gia đình họ.

Tiết giảm nạn lạm dụng rượu biaTác hại của rượu, bia và những con số đáng báo độngĐừng đổ tại rượuRượu bia và vi phạm luật giao thông

Tôi đọc bài Hà. Nhận ra cách mà cô thể hiện thái độ, cũng như sự đồng tình của rất nhiều chia sẻ và comment sau đó. Lên án, chỉ trích, lo âu, quan ngại là những điều có thể nhận thấy ngay từ những con chữ. Cũng dễ dàng nhận thấy là đa phần cách bày tỏ hay quan ngại đều là phụ nữ. Nhiều chị em chỉ còn biết phó mặc và buông xuôi vì người thân của họ gần như đang lâm vào một cuộc chiến bia, rượu để chứng tỏ tư cách bản thân mà quên đi những người yêu thương của mình, gia đình mình và cả cộng đồng xã hội xung quanh mình. Cũng vì tình trạng này, mà nhiều người đã trở thành nạn nhân của một tệ nạn. Những cái chết đột ngột và đau đớn. Đằng sau sự ra đi ấy là tổn thất không dễ gì bù lấp của biết bao gia đình; là những chấn thương và di chứng để lại sau tan vỡ. Là những số phận bị đánh cắp hay thay đổi. Là những vấn đề không chỉ thuộc về gia đình mà còn là gánh nặng của an sinh xã hội...

Cũng ngày hôm qua, một cô gái khác đã chia sẻ về tin nhắn cuối cùng của người bạn thân lúc gần 0 giờ về việc say xỉn; và cuộc đi vào cõi hư vô của bạn cô vào lúc gần sáng khi chưa đến tuổi 30. Cô kể về cha mẹ của bạn đã vật vã đòi thế thân cho con trai khi chạy nhào vào bệnh viện để ôm con lần cuối. Dù nguyên nhân giống nhau, nhưng những khoảng rỗng toác, nứt vỡ hun hút và lòng người quặn thắt chắc chắn không phải ai cũng như ai. Điểm chung là họ cần phải có rất nhiều thời gian để vơi đi...

Tôi – nói thật là không hiểu vì sao không ít người thuộc cánh nam giới lại lấy bia rượu để thể hiện bản thân mình. Chúng ta đang sống trong thời đại nào chứ? Liệu có thể tin cậy những người không thể nói không với bia rượu, với những cuộc nhậu tối ngày khi họ còn không quý ngay chính bản thân họ? Liệu có thể cùng nhau một cách bình thản và yên ổn với những người luôn tìm cho mình một chỗ ngồi ở đâu đó, cuộc nào đó, với những người nào đó chỉ để nâng lên đặt xuống? Và rõ ràng những lý do nào khác cũng chỉ là ngụy biện. Liệu trong số đó, có ai thấy rùng mình trước thông số người Việt mình đã chi 9 tỉ USD cho rượu bia trong năm qua và khoản tiền này gấp 3 lần chi cho y tế và 72 lần chi cho phát triển thể thao -  theo khảo sát của Công ty nghiên cứu thị trường Fitch - và Việt Nam cũng đã đứng vào danh sách của những nước có tỷ lệ ung thư cao nhất thế giới, trong đó có nguyên nhân từ bia rượu quá độ!

Một người quen của tôi đến năm 60 tuổi mới bắt đầu cuộc sống. Đó là khi chị được thảnh thơi lo cho đời mình mà không sợ những đêm đợi chồng về sau cuộc nhậu. Không sợ phải chịu đựng những trận đòn vô cớ khi chồng chị không kiểm soát được hành vi. Không còn những ngày đêm ra vào bệnh viện chăm chồng bị ung thư với những cơn đau vật vã. Những lúc chị không còn biết bấu víu vào ai vì bạn bè của chồng chị đã ở đâu hết...

Nhưng có bao nhiêu người có thể bắt đầu lại như chị và bao nhiêu người đành chấp nhận cuộc sống bị tan vỡ và những nỗi đau còn lớn hơn cả sự tan vỡ?

Khang Nhiên

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top