ClockThứ Tư, 27/05/2020 06:51

Rồi dần xa…

HNN - “Anh biết gì mà hỏi chuyện công việc của tui? Mà nếu tui nói, anh có hiểu được không?” – “Nguyên văn lời cô ấy là thế, chị ạ. Thú thiệt là tui đứng hình. Công việc hai vợ chồng khác nhau, có khi tui cũng muốn kiếm chuyện này chuyện kia hỏi vợ cho vui cửa, vui nhà…nhưng kể từ lúc đó, ngày đó, năm đó, tui không bao giờ nói chuyện về công việc với cô ấy nữa. Việc của tui cũng rứa, ai mô lo chuyện nấy…”.

Chuyện tình yêu!Đừng để hối tiếcNỗi lòng của má

Người đàn ông kể câu chuyện này với tôi, giọng không ra buồn cũng chẳng ra vui. Có vẻ như trong anh còn lắm nỗi niềm, nhưng tôi ngại đụng đến nỗi buồn, và đó là câu chuyện khá tế nhị, nếu không khéo trong chia sẻ, rất dễ trở thành người khoét thêm khoảng cách.

Tôi cũng đã nghĩ một chút về bản thân mình. Một đêm cách đây khá lâu, con gái tôi, trong cuộc cà phê tối “giữa những người phụ nữ” nói với mẹ chuyện này chuyện kia. Con gái hôm đó cũng nghiêm túc một câu rằng “nhà mình ít nói chuyện với nhau. Mẹ hay đi công tác, ba thì hay về muộn…”. Trong lời của con, có thể thấy căn nguyên của vấn đề, nhưng giọng con nghe buồn tênh. Con làm tôi bối rối khi bảo, nhà bạn con vui lắm tê. Con đến đó một lần mới nhận ra cái mà nhà mình thi thoảng mới có.

Lúc đó, tôi cũng đã không nói thêm về lý do. Mà có nói, thì cũng bằng thừa vì thật ra, nếu cố gắng thu xếp, không phải là không có cách giải quyết. Tôi nhận ra có những khi về nhà lúc đã ngấm mệt; rồi loay hoay một lúc với việc nhà mà dù đã khá tinh tươm, người phụ nữ nào cũng nhìn thấy cái mình cần phải làm. Rồi thì một ít thời gian nữa, cho lướt mạng, ti vi. Vợ chồng con cái, có khi chỉ còn là dăm ba câu rời rạc.

Điều mà con gái nói  hôm ấy, đã “đánh thức” rất nhiều thứ mà tôi đã bỏ qua. Những câu chuyện về nghề, về ai đó, một bài báo phân tích rất hay về tình hình kinh tế; một câu chuyện đang được người ta rôm rả bình luận trên mạng, chuyện học của út ở nhà hay một cuốn sách thú vị vừa mua, một vài chuyến đi chơi xa gần của cả nhà trong mùa hè… đã dần lấp lại những khoảng cách mà tự chúng tôi đã nhích dần ra.

Hôm đó, người đàn ông gặp trong chuyến công tác, không hiểu vì sao lại nói với tôi, dù chỉ một chút về gia đình mình. Thực ra là mối quan hệ giữa hai vợ chồng anh. “Nói thiệt với chị, tui giờ làm xong, nếu không đi nhậu với bạn thì ra vỉa hè làm vài chai bia lạnh. Về nhà chỉ ngủ thôi. Tiền nong thì làm tròn trách nhiệm bằng cách chuyển khoản qua ATM, vài ba khi có chút dư thì cầm về đưa cho mẹ hắn. Rứa là xong. Khi trẻ mình khác, giờ có chút tuổi tác rồi thấy mọi thứ cũng khác. Tui chỉ nghĩ vì con…”.

Hôm đó, tôi thấy mình cũng hơi có vẻ lý thuyết và lằng nhằng khi bảo nếu không còn yêu thì còn nghĩa. Ờ mà khi nói điều đó, đã thấy một khoảng cách rồi. Nếu cuộc sống mà cứ thế hoài, nghĩa là chúng ta cũng đang xa nhau dần còn gì…

An Nhi

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Trao 180 phần quà tri ân người có công

Ngày 25/7, Quỹ Khởi sự từ tâm tổ chức lễ dâng hương, dâng hoa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Phú Gia (xã Phú Vang) và tổ chức tặng quà tri ân đến các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người có công với cách mạng nhân dịp 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Trao 180 phần quà tri ân người có công
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim

TIN MỚI

Return to top