ClockThứ Năm, 14/05/2020 09:50

Đừng để hối tiếc

HNN - Mới góp chuyện cùng mọi người khoảng mươi phút thì chuông điện thoại của Ngà lại reo. Chị cười quê với mọi người để thay lời “xin thông cảm” rồi ấn nút màu xanh trước khi chuyển sang một bàn còn trống trong quán để nói chuyện.

Có cả nụ cườiChuyện tình yêu!

Đó là những cuộc điện thoại của người mẹ ngoài 80 tuổi gọi cho cô con gái đã qua tuổi 40. Vẫn là những câu hỏi thăm qua lại mà chúng tôi được nghe nhiều lần, như: “Mẹ có khỏe không?”, “Hôm nay con ăn món gì?”, “Anh chị ba có khỏe không?”, “Chuyện học hành của sấp nhỏ sao rồi?”… Tưởng đã quá quen, thế nhưng mỗi cuộc gọi thường sẽ khó mà dứt được nếu chị không xin lỗi mẹ và hẹn chút nữa sẽ gọi lại. Thời gian đầu, không ít người trong nhóm tỏ ra khó chịu, bởi những cuộc gọi ấy thường làm gián đoạn câu chuyện họ đang nói với nhau vào mỗi buổi cà phê sáng; thậm chí, có lúc đang ở cao trào thì mọi người phải dừng lại để chờ Ngà nói chuyện với mẹ. Nhưng, dần dần thì mọi người không chỉ đã quen và không còn xem đó là sự phiền toái mà chính niềm hạnh phúc của mẹ con Ngà đã lan tỏa đến với từng người trong nhóm.

Ngà, người Khánh Hòa làm dâu đất Huế, mẹ chị có 8 người con. Bà thuộc diện có của ăn của để nên cũng không cần con cái phải nuôi. Ngà thường kể, cũng như nhiều người mẹ khác, niềm vui của mẹ em còn là “bòn” của đứa dư cho đứa thiếu. Nhưng rồi, chẳng hiểu sao, con đều do bà sinh ra nhưng lại hợp mỗi Ngà để tâm sự.

“Mỗi ngày mẹ gọi cho em cả chục cuộc. Có chuyện mẹ vừa nói ở cuộc điện trước lại kể đầy đủ từng câu từng chữ ở cuộc gọi sau”.

Thế nhưng, Ngà cười và nói với mọi người, có những chuyện bà đã kể đến ba bốn lần rồi em vẫn vờ như mới nghe lần đầu kẻo sợ bà buồn. Nghe vậy, một vài người khen Ngà kiên nhẫn. Nhưng cũng có người lại phân tích “Chiều được mẹ già không dễ. Nhưng đó là cái phước của mình, còn hưởng được ngày nào thì phải biết trân trọng; mai mốt mẹ không còn muốn nghe cũng chẳng được”.

Cũng là một trong những thành viên của nhóm “cà phê sáng” đó. Tôi đã nhiều lần được gặp gỡ người mẹ ấy qua mạng Zalo qua sự giới thiệu của Ngà. Chỉ là bạn cùng uống cà phê với con gái mình, nhưng sau mỗi lời chào hỏi bà không quên dặn dò chúng tôi một đôi điều, lúc thì “Nhớ giữ gìn sức khỏe”,  “Đừng làm việc quá sức. Giàu nghèo có số rồi con. Quan trọng là vui”…

Không chỉ riêng tôi, sẽ thêm một vài người nữa luôn thấy xao xuyến trước tình cảm của mẹ con Ngà. Bởi, như sự phân tích của các bạn tôi; trong đời, ai cũng có lần không nhận ra phước phần của mình vì từng không chiều mẹ khi tuổi bà xế chiều với những lý do tưởng như đơn giản như “con bận rồi, không nghe mẹ nói chuyện được”, hay “mẹ ăn cơm trước đi, con đang dở tay”… Để rồi, ai cũng sẽ một lần ước ao “Giá giờ mẹ còn sống, sẽ chiều mẹ dù là chuyện nhỏ nhất”.

Có lẽ vì thế mà tôi luôn ngưỡng mộ mỗi khi nhìn Ngà cười đùa với mẹ qua màn hình nhỏ của chiếc điện thoại.

ĐĂNG VIỆT

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Âm vang sau tiếng trống

Tiếng trống khai giảng vừa dứt thì cậu bé đứng ngoài cánh cổng mới khẽ mỉm cười. Trong sân Trường THPT Thống Nhất, những tràng pháo tay vẫn còn rộn lên dưới màu áo trắng đầu thu. Lá cờ trên đỉnh cột cờ khẽ phần phật trong gió. Những chùm bằng lăng cuối mùa rắc xuống sân vài cánh tím nhạt.

Âm vang sau tiếng trống
Hoa sữa về trong gió

Có những ngày, khi vừa mở tung cánh cửa sổ đón bình minh, tôi chợt nhận ra đất trời đã khéo léo thay một màu áo mới. Cái oi nồng của những ngày hè rực lửa đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho làn gió heo may mềm mại lướt qua da thịt. Giữa khoảnh khắc giao mùa tĩnh lặng ấy, một mùi hương vừa quen vừa lạ bất chợt ùa vào. Tôi khẽ nhắm mắt, mỉm cười tự sự với chính mình: “À, hoa sữa đã về trong gió!”.

Hoa sữa về trong gió
Để mỗi gia đình là một mái ấm

Từ những buổi sinh hoạt, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm, các bà mẹ học cách lắng nghe, thấu hiểu và định hướng cho con trước những tác động phức tạp của môi trường sống, nhất là trên không gian mạng.

Để mỗi gia đình là một mái ấm
Người về trong bóng hoàng lan

Khi những tia nắng sớm vừa chạm ngõ, bà Hoài đang ngồi bên hiên nhà nhặt những chiếc lá vàng thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Người đàn ông mặc quân phục đứng ngoài hàng rào, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. Ông hỏi:

Người về trong bóng hoàng lan
Hoa quỳnh nở muộn

Sau hơn mười năm xa quê, Huy trở về đúng vào một buổi chiều cuối hạ. Chiếc xe khách dừng trước đầu làng, con đường đất đỏ ngày nào giờ đã đổ bê tông, nhưng hàng tre ven mương vẫn lao xao trong gió như chưa từng đổi khác.

Hoa quỳnh nở muộn

TIN MỚI

Return to top