ClockThứ Bảy, 26/12/2020 10:46

Như yêu một đóa hải đường

HNN - Sau bão lũ, cây xanh Huế “một phen mưa gió tơi bời”, tôi đến nhà chị lòng buồn buồn ngắm khu vườn mới hôm nào xanh mướt, mát rượi mà nay xác xơ như người ốm lâu ngày. Hai hàng hoa lan đất chị trồng làm đường viền lối đi vào nhà, thường ngày gặp trời mưa thế này tha hồ mà tươi hồng nay lụi đi vì bị nước lụt ngâm lâu ngày, nhưng chắc chắn là cây vẫn sống. Cái loài lan đất này vốn kiên cường, “nhìn hoa thấy mỏng manh nhưng mạnh mẽ y như con gái Huế vậy”, có lần chị so sánh ví von vậy làm tôi cứ mắc cười bà chị ở trong Huế mà mê Huế không cho ai theo kịp.

Phòng hậu sinhKhi bão lũ đi quaĂn cơm ống hút

Tôi để lại những bước chân mình trên lớp bùn non mỏng. Vẫn biết rằng rồi đây nguồn dưỡng chất này sẽ “dâng tặng” cho khu vườn những sắc màu rực rỡ, thắm tươi của hoa lá, nhưng quả thật cái ý nghĩ ấy vẫn không làm cho tôi vui lên được. Cuộc hồi sức này chắc sẽ còn lâu. Trận mưa lớn đêm qua làm khu vườn càng thêm ướt át, trĩu nặng, tôi đưa mắt bâng quơ nhìn quanh khu vườn như kiểu nhìn của bác nông dân lặng lẽ bao quanh mảnh ruộng và biết chắc không còn gì sau cơn đại hồng thủy.

Bỗng tôi không tin vào mắt mình, bên hiên nhà, nơi có chiếc lu hứng nước mưa đặt cạnh cái am bà, bụi hải đường lấp ló những bông hoa màu hồng son. Giữa cái màu xam xám buồn của bầu trời, những đốm hồng son ấy tuy không đủ sức làm bừng sáng cả khu vườn nhưng nó như một lời thì thầm chuyển đi thông điệp ẩn nhẫn của cỏ cây, của đất đai, rằng bao giờ vẫn còn một mầm sống sau những tai họa. Nhìn điểm son ấy, tôi bỗng nhớ đến một người anh họa sĩ Huế, chuyên vẽ tranh bằng ngón tay. Tranh của anh bao giờ cũng có một điểm màu đỏ, nhỏ thôi nhưng đủ sức để cho những con đò trong màn sương mờ sông nước Huế có hơi ấm của con người, của niềm tin và hy vọng.

Khu vườn nhà chị là một bộ sưu tập hoa, cao sang quý phái hay bình dân chân quê gì cũng có, hoa sim miền núi cũng về góp mặt. Chị “cưng” mỗi loài hoa một kiểu nhưng tôi để ý chị dành một tình yêu đặc biệt, gần như là giấu kín cho hoa hải đường và tôi may mắn được chia sẻ tình yêu với chị. “Em ơi, lên vườn ngắm hải đường đón gió đông!”. Loài hoa chi mà lạ kỳ, gió đông càng lạnh thì sắc hoa càng thắm, nhớ có lần tôi đã trách yêu hoa hải đường như thế.

Mỗi cánh hoa rơi được xem như là kết thúc một đời hoa. Với chị, chị nâng niu hoa lá trong vườn theo một cách rất riêng, không chỉ hoa trên cành  mà hoa rụng vẫn được chị tiếp tục trao một đời sống mới. Trên cái chạc ba tre chống cho cây tùng là bẹ hoa chuối sứ màu đỏ vừa rụng và trên đó là một đóa hải đường. Đẹp và nghệ thuật. Không có gì không thể tiếp tục một cuộc sống mới. Có lẽ sáng nay chị ra vườn sớm, khi tôi vào nhà thì chiếc chậu sứ xanh đã được đổ đầy nước và trên đó là những bông hải đường chị nhặt từ vườn vào. Rồi trên chiếc đĩa gốm xưa, chị xếp năm đóa hải đường cánh màu hồng son như e thẹn nép vào nhau. Tôi nói với chị: “Xưa nay người ta nói phụ nữ là một bông hoa, em không muốn phụ nữ là hoa vì mau tàn, bị gió mưa vùi dập”, chị nhìn tôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch, hóm hỉnh. “Hoa hải đường không phải là phụ nữ mà là một cuộc tình. Dù hoa rụng xuống nhưng cánh hoa vẫn che chở ôm ấp cho nhụy vàng êm ấm bên trong”. Tôi đã xem bao nhiêu là bộ phim ngôn tình nhưng chưa nghe ai nói hay như chị: “Nếu là đàn ông, khi tỏ tình chị sẽ nói anh yêu em như yêu một đóa hải đường”.

Ôi chao, người chị Huế rặt của em, điều gì làm chị mạnh dạn nói ra cái điều mà những cô gái Huế thuộc thời của chị luôn được dạy là phải giấu kín trong lòng. Nhớ có lần tôi hỏi sao chị yêu hoa hải đường như thế, rằng em nghe nói hải đường có sắc không hương, con gái không nên thích hoa hải đường, lúc ấy chị không cười nữa mà nói như chỉ đủ cho mình chị nghe: “Có những hương thơm không phải để cảm bằng khứu giác mà phải cảm bằng tinh khí của đất trời ẩn vào trong đó em ạ, như bông hoa hải đường này, em có nghe thơm mùi nước mưa không, có nghe mùi gió trời mát lạnh không, đó là làn hương tinh khiết nhất đó em”.

Có những điều không bao giờ nói ra được, tất cả chỉ là cảm nhận. Mãi sau này tôi mới biết, chị yêu hoa hải đường vì đó là bông hoa đầu tiên chị nhận từ một người con trai, kiểu người chưa nói mà tình như đã. Cũng chỉ là tuổi học trò nhưng chị nhớ mãi.

Ôi, chị ơi bây giờ thì em tin nước sông Hương cũng chung tình đó chị.

XUÂN AN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa

TIN MỚI

Return to top