ClockThứ Hai, 14/08/2017 13:26

Kỳ tích của tình yêu

HNN - Khi tôi đến, T. cười vui chào đón, trò chuyện rôm rả. Nhìn dáng to khỏe, nhanh nhẹn, nếu không được các y, bác sĩ ở Trung tâm Phòng, chống HIV tỉnh giới thiệu, tôi không nghĩ đó là người nhiễm “H”. Chuyện về T. khá dài. Hơn 10 năm, kể từ ngày biết bản thân dính “H”, T. trải qua biết bao đau khổ, tủi nhục. Vậy nhưng đây là câu chuyện được mọi người sống chung quanh nhận định là cái kết “có hậu”

Tuyên truyền thanh niên, cộng đồng không xa lánh người nhiễm HIV

Gia đình T. sống thuần nông. Học hết trung học phổ thông (THPT), T. theo học nghề thợ máy, tiện hàn tại TP. Đà Nẵng. Ba năm sau, T. chuyển vào TP. Hồ Chí Minh hành nghề theo lời mời của người cậu. Có người đỡ đầu cộng với tay nghề giỏi, công việc của T. dần dần phất lên. Không lâu sau đó, tình yêu của T. bắt đầu nhem nhóm với cô sinh viên, gốc Hoa sống gần xưởng nghề. Chênh tuổi tác, lại phận “trai quê”,  gia đình bạn gái quyết liệt phản đối. Không hiểu sao, hai người vẫn đến với nhau khi cô gái mới rời giảng đường đại học. Cưới nhau gần 5 năm, không sinh được con, T. bắt đầu tìm đến các cơ sở y tế để được can thiệp. Không ngờ hành trình này cuối cùng làm T. quỵ ngã khi phát hiện người vợ mắc “H”. Sau ngày định mệnh ấy, vợ chồng T. nảy sinh mâu thuẫn, đường ai nấy đi. T. nghĩ đến cái chết để kết thúc cuộc đời nhưng nhờ người thân chia sẻ, động viên, T. không còn nghĩ dại.

Để quên nỗi đau, T. quyết định về quê làm lại từ đầu. Đúng thời điểm đó (đầu năm 2011), đầu óc T. rối tung vì nhận không ít lời gièm pha, đàm tiếu bà con lối xóm. Có người cho rằng, T. là thanh niên hư, đưa bệnh về làng. Nhưng khi nghĩ đến bố mẹ già, T. gạt tất cả. T. tìm hiểu, kết nối đến Trung tâm Phòng, chống HIV tỉnh và Khoa Lây, BV Trung ương Huế để được tư vấn, điều trị bệnh. 

Lui tới thường xuyên, T. được các y, bác sĩ nơi đây xem như người thân chân tình giải bày, chia sẻ. Từ khi đến các địa chỉ này, T. ít mặc cảm, có nhiều bạn hơn và có dịp quen được cô bạn ở huyện Phú Lộc, đã một lần lỡ làng. Biết được hoàn cảnh, chị gần gũi động viên, khích lệ, giúp T. có tinh thần sống vui, sống khỏe. Dần dần, trái tim người phụ nữ này trao gởi cho T. Thoạt đầu, T. từ chối vì mặc cảm bệnh tật. Bao đêm T. mất ngủ vì nghĩ để tiến đến hôn nhân không hề đơn giản. Nhưng tình yêu đã trở thành sức mạnh giúp T. vượt qua mọi rào cản. Hơn 3 năm nay, vợ chồng T. sống cùng nhau chưa một lần to tiếng, ngọt ngào hạnh phúc. Chị luôn đồng  hành, là hậu phương vững chắc, chu đáo cho T. trong mọi công việc.

T. kể, sau ngày cưới, anh vẫn tiếp cận các dịch vụ điều trị bệnh, thường xuyên uống thuốc ARV (ngăn chặn, giảm miễn dịch vi rút HIV); đồng thời gặp gỡ, tham gia sinh hoạt các nhóm bạn cùng hoàn cảnh, tuyên truyền vận động giảm tác hại lây nhiễm H trong cộng đồng. Hạnh phúc vô cùng khi người bạn đời đã giúp anh có được thiên chức làm bố. T. nói, khi vợ chồng quyết định có con đã được các y, bác sĩ  ở BV Trung ương Huế và Trung tâm Phòng chống HIV tỉnh tư vấn chuyên sâu. Vừa hạnh phúc lại lo sợ. Ba tháng đầu thai kỳ trôi qua, đến 6 tháng, rồi 9 tháng. Một bé trai ra đời trong vỡ òa hạnh phúc của người thân hai bên nội, ngoại. Hạnh phúc hơn khi được bác sĩ thông báo đứa trẻ không dính H.

Hiện nay con của T. được hơn 6 tháng tuổi, bầu bĩnh, khỏe mạnh. T. nói: “Đứa bé là niềm tin, là món quà vô giá giúp anh rủ bỏ hết những ngày tháng buồn, xây dựng cuộc sống gia đình hạnh phúc và góp phần sống có ích cho cộng đồng, xã hội".

Bài, ảnh: Minh Văn

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Bữa cơm hạnh phúc

Khánh và Linh quen nhau trong một bữa cơm thân mật của nhóm bạn chung. Lần đầu tiên Khánh gặp Linh, mái tóc cô buông dài nhẹ qua vai, đôi mắt sâu thẳm và hai má lúm đồng tiền thật dễ thương. Điều đó đã gây ấn tượng từ lần đầu với Khánh. Sau vài tháng quen biết, Khánh đã đưa cau trầu đến nhà Linh dạm hỏi cô về làm vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Ngày mới

Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Ngày mới
Hoạ sĩ Nguyễn Duy Hiền và tình yêu dành cho Huế

Không khó để tìm ra ngôi nhà và cũng là Gallery của họa sĩ Nguyễn Duy Hiền. Từ dốc Nam Giao đi lên, con đường Lê Ngô Cát thuộc phường Thủy Xuân có nhiều đoạn dốc thoai thoải trồng nhiều thông nên ngang qua đây người ta luôn có cảm giác đây là một Đà Lạt thứ hai của Huế. Ngôi nhà của họa sĩ Nguyễn Duy Hiền nằm trên trục đường đó và nhìn sang bên kia là chùa Từ Hiếu.

Hoạ sĩ Nguyễn Duy Hiền và tình yêu dành cho Huế

TIN MỚI

Return to top