ClockThứ Sáu, 03/05/2019 06:00

Ký ức mãi còn

HNN - “Tôi sinh ngày 1/12/1920 trong một ngôi nhà tranh tại gia đình ông bà nuôi ba tôi ở làng Trường Hà, huyện Phú Vang...”, trong cuốn hồi ký, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch nước - Đại tướng Lê Đức Anh đã viết về mảnh đất nơi ông được sinh ra với nhiều tình cảm ruột thịt, yêu thương.

Dấu ấn của Đại tướng Lê Đức Anh trong chiến dịch Hồ Chí MinhThông cáo đặc biệt: Nguyên Chủ tịch nước, Đại tướng Lê Đức Anh từ trần

Ông Nguyễn Văn Phượng, Bí thư Đảng ủy xã Vinh Phú bên cạnh chiếc ti vi - kỷ vật của Đại tướng Lê Đức Anh

Trường Hà, Vinh Phú là nơi nguyên Chủ tịch nước, Đại tướng Lê Đức Anh -người con ưu tú của Thừa Thiên Huế - sinh ra và lớn lên.

Tại trụ sở UBND xã, bức ảnh Đại tướng Lê Đức Anh được treo ở vị trí trang trọng. Cũng hiện diện ở đây là chiếc ti vi mà Đại tướng tặng địa phương gần 20 năm trước. “Đây là vật kỷ niệm của Đại tướng, được chúng tôi giữ gìn cẩn thận”, ông Nguyễn Văn Phượng, Bí thư Đảng ủy xã và ông Lý Đắc Sinh, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Phú (là những người vinh dự nhiều lần được gặp gỡ, đón tiếp khi Đại tướng Lê Đức Anh về thăm) tâm tình.

Theo lời kể của ông Phượng, ông Sinh, sau hàng chục năm đi xa, lúc trở thành Chủ tịch nước, những dịp trở về quê hương, nơi đầu tiên Đại tướng Lê Đức Anh đến thăm cũng là mảnh vườn trước đây từng có ngôi nhà của gia đình, nơi ông và các anh chị em được sinh ra, lớn lên.

Cũng như trong cuốn hồi ký “Đại tướng Lê Đức Anh - cuộc đời và sự nghiệp cách mạng”, bao giờ Đại tướng cũng nhắc lại thời ấu thơ, ông đã cùng các anh chị trồng khoai, trồng sắn, lội xuống phá Tam Giang vớt rong... Ông cũng nói nhiều về nơi chôn nhau cắt rốn, về tuổi ấu thơ, về đức tính chịu thương chịu khó của người dân Phú Vang, về những ngày đầu tiên hoạt động cách mạng và được kết nạp Đảng ngay trên quê hương với thế hệ tiếp nối bằng tình cảm tự hào và yêu thương sâu nặng.

Đại tướng luôn dành sự trân trọng đối với ông Hoàng Văn Viễn (tức Huỳnh Văn Viết, đã hy sinh), một người anh, người đảng viên kiên trung, người giới thiệu để ông được kết nạp Đảng vào ngày 1/5/1938. Trước đó 8 năm, ông Viết là người giao cho Đại tướng Lê Đức Anh cất giấu lá cờ cách mạng, để đêm 30/4, rạng ngày 1/5/1930, Đại tướng bí mật trao lá cờ cho ông Viết treo lên ngọn phi lao ở chợ Trường Hà bên phá Tam Giang. Sau này có dịp về thăm quê và đến thắp hương cho liệt sĩ Hoàng Văn Viễn (năm 2005), trong lá thư gửi Tỉnh ủy, UBND tỉnh, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh có một đề nghị: “…Tôi đề nghị lãnh đạo tỉnh và huyện cho ngân sách và khôi phục lại mảnh vườn như cũ, trồng lại hàng cau và sửa chữa nâng cấp nhà lưu niệm đồng chí Hoàng Viễn - người đảng viên Cộng sản trẻ tuổi, trung kiên, hoạt động cách mạng rất hăng hái, bị giặc Pháp bắt và thủ tiêu trong cuộc khủng bố sau cao trào 1936-1939. Đồng chí là niềm tự hào của Đảng bộ và Nhân dân Phú Vang”. Bây giờ, nhà lưu niệm người cộng sản trung kiên ấy được bao bọc giữa những hàng cây xanh tươi, là lòng tri ân sâu nặng dành cho người đã hy sinh cho cách mạng.

“Cách đây 9 năm, tôi vinh dự được cùng nhiều đồng chí lãnh đạo của huyện, tỉnh ra Hà Nội chúc thọ Đại tướng Lê Đức Anh. Điều đầu tiên ông hỏi là tình hình địa phương như thế nào, cuộc sống của bà con có khá hơn nhiều không.

Chúng tôi báo cáo với ông về sự nỗ lực của Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân Vinh Phú, vượt qua những khó khăn, phát triển về mọi mặt kinh tế, văn hóa, xã hội. Ông cười ấm áp và yên tâm, đồng thời dặn dò con cháu cố gắng hơn nữa, xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Lời dặn dò đó chúng tôi mãi ghi nhớ để cố gắng”, ông Nguyễn Văn Phượng, Bí thư Đảng ủy xã nhớ lại.

 Ông Lý Đắc Sinh, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Phú xúc động kể, năm 1994, ông ra Hà Nội gặp Chủ tịch nước Lê Đức Anh, gặp Bộ trưởng Bộ Năng lượng và càng hiểu được tình cảm, sự quan tâm của một người con dành cho quê hương, để cách đây hơn 20 năm, ánh đèn điện đã thắp sáng cả vùng quê Vinh Phú.

Tại Trường THCS Vinh Phú, thầy Nguyễn Anh Tuấn, Phó Hiệu trưởng và nhiều giáo viên cũng không nén được cảm xúc bùi ngùi khi kể về Đại tướng. Ngày trước, Vinh Phú chưa có trường THCS, học trò phải đi rất xa, đến thị trấn Phú Đa hoặc xã Vinh Hà, Vinh Thái. Vậy nên trẻ em thất học rất nhiều. Năm 2008, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh đã vận động một số công ty, doanh nghiệp hỗ trợ 2 tỷ đồng để xây dựng ngôi trường.“Nhà trường vẫn luôn nhắc nhở để các thế hệ học sinh ghi nhớ tâm huyết, tình cảm của Đại tướng Lê Đức Anh. Người dân Vinh Phú sẽ mãi nhớ về ông. Đặc biệt với thầy trò Trường THCS Vinh Phú, tình cảm của ông luôn là động lực để thầy và trò dạy-học thật tốt, nâng bước những ước mơ”, thầy Nguyễn Anh Tuấn xúc động.

Quỳnh Anh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ánh sáng hy vọng từ ký ức

Sau gần 20 năm thực hành nghệ thuật, Nguyễn Văn Hè nhận ra bản thân luôn quay về một câu hỏi: Làm thế nào để ký ức có thể được chuyển hóa thành hy vọng? Và câu trả lời được chàng họa sĩ người Huế gói gọn trong triển lãm “Xếp một khoảng trời” được anh cất công đưa từ ngọn đồi Kim Sơn vào tận TP. Hồ Chí Minh giới thiệu đến công chúng vào những ngày giữa tháng 7.

Ánh sáng hy vọng từ ký ức
Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Keng keng… tiếng kẻng

Ở những vùng đất thấp trũng ven phá Tam Giang, tiếng kẻng quen thuộc vẫn hiện diện trong ký ức của nhiều thế hệ, trở thành tín hiệu quan trọng trong những thời khắc gian nguy.

Keng keng… tiếng kẻng
Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất
Dòng sông thương nhớ

Có dòng sông chảy qua thương nhớ, mang theo những ngày cũ lặng lẽ trôi về phía xa xăm. Con nước ấy, ngược dòng là miền ký ức sâu thẳm, xuôi dòng là điệu hò “mái nhì mái đẩy”, là phù sa đỏ nặng đôi bờ. Người ta nói rằng, Huế sinh ra từ dòng Hương, như đứa trẻ lớn lên từ nhịp tim dịu dàng của mẹ. Và đôi khi, vào những buổi chiều bảng lảng sương, tôi có cảm giác dòng sông ấy cũng biết trở dạ…

Dòng sông thương nhớ

TIN MỚI

Return to top