ClockThứ Tư, 08/12/2010 18:36

Thơ Nguyễn Xuân Hải

HNN - Thô rám - ấy là cách mà Hải nói về mình, với một chút ồn ả và có vẻ nhiều lời. Ngay cả khi mà Hải đọc thơ giữa diễn đàn, điều ấy cũng không mất đi. Hải làm tôi nghĩ, thơ đã bay qua cửa gió...

Khi đọc Bebe, tập thơ mới của Hải do NXB Văn học phát hành, tôi vẫn thấy cái ồn ả ấy trong những vần thơ mà bản chất của nó là mong manh. Quả thật, tôi sợ thơ trĩu nặng. Nhưng giữa những câu chữ về sự phong trần và ồn ào giông bão, trong Bebe có những vần thơ khắc khoải đến nhói lòng mà Bao giờ Em đi vắng là một ví dụ.

Nguyễn Xuân Hải sinh năm 1967, hiện là Trưởng Phòng phóng viên Kinh tế  Báo Hà Tĩnh.

Hạnh Nhi (giới thiệu)
 
 
Bao giờ
 
em đã xa chân trần khờ khạo
và một vết bầm trong ý nghĩ
lang thang không cùng gió,
không cùng mây
ta nhặt tiếng khóc không chỗ rơi
thì đã xa ngàn chim trời
người chân trần ta nghĩ về em khôn nguôi
trắng lau ngày bạc thếch
hoài niệm về em chơi vơi trôi.
 
bao giờ em cùng tôi
trở lại ngày xưa trong veo
mẹ ngóng đợi và em ngóng đợi
qua nỗi buồn nước mắt
lung linh...
 
 
 
 
Em đi vắng
 
 
em đi vắng
thời gian dằng dặc kéo
bố con anh thui thủi một góc nhà
con cứ nhắc làm anh sốt ruột
em đi về có vấp đá, vấp dây?
 
bố con anh quen có em mỗi ngày
nên dài rộng đêm
sao dài rộng thế
trên mọi tính toan,
mọi nỗi đời dâu bể
em mỗi ngày cất tiếng cười vui
 
cứng rắn thế thôi,
nghiêm khắc thế thôi
anh khờ khạo,
anh đầy mình con trẻ
cũng giận hờn như con,
anh biết mình không thể
nếu một phút em hững hờ
với mái ấm bình yên
 
đêm khuya rồi
mà con cứ huyên thuyên
rồi bất chợt lặng người đi nhớ mẹ
anh ôm con vào lòng
biết không có gì thay thế
em vắng một ngày,
xa đã một ngày ư?
 
đã lâu rồi anh không làm thơ
nhưng nỗi nhớ nằm lòng như lửa
con còn nhỏ, anh hãy còn bé nhỏ
mai em về thắp sáng một niềm vui!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mật nắng cuối năm

Tôi thích nhất là tháng giáp Tết, dù hồi đó má hay than với tôi tháng ấy thì bận rộn. Nào là trồng cải, trồng cà, sửa sang cửa nhà, trồng thêm ít hoa xanh, đỏ, tím, vàng… chờ Tết ngắm. Ngày tôi còn ở nhà, hễ thấy nắng cuối năm là tôi nôn nao trong lòng. Đi ngang qua những cánh đồng thấy lúa chín vàng ươm, hương lúa thơm thoang thoảng hòa lẫn trong mùi của nắng giòn tan trên những mái nhà liêu xiêu dưới vòm trời xanh biêng biếc, tâm hồn tôi cứ lâng lâng nương theo chiều gió thổi…

Mật nắng cuối năm
Mùa xuân về trên bản mới

Gió đầu mùa mang hương khói từ những mái nhà sàn thấp thoáng giữa thung lũng. Sáng nay, mây bay là là trên đỉnh núi, bảng lảng như làn khói mỏng. Liên ngồi bên cửa sổ lớp học nhỏ, nhìn những đứa trẻ trong bản í ới gọi nhau dưới sân đất đỏ. Chúng vừa tập viết xong chữ ghép, đứa nào cũng lấm lem phấn, cười như hoa đào mùa xuân nở.

Mùa xuân về trên bản mới
Lặng lẽ phù sa

Thật ra bà Diệm không phải người sinh ra Mịn nhưng đã là mẹ tốt của cô từ ngày xách chiếc túi mây đi theo ông Điều bước vào ngôi nhà nhỏ của hai cha con.

Lặng lẽ phù sa
Khúc ballad cho quán cafe buồn

Carson McCullers (1917 - 1967) là một trong những nữ nhà văn Mỹ nổi tiếng ở thế kỷ XX. Năm 1940, cô xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay mang tên Trái tim là thợ săn cô đơn. Cuốn sách ngay lập tức gây chấn động văn đàn Mỹ và thế giới. Carson McCullers khi ấy chỉ mới 23 tuổi, được giới phê bình đặt lên bàn cân với những tên tuổi lớn như Hemingway, Faulkner, Dostoyevsky…

Khúc ballad cho quán cafe buồn
Khuyến học - Học để tự cường và phụng sự

Trong xã hội hiện đại, khi việc học bị cuốn vào dòng xoáy của điểm số, thành tích và bằng cấp, đọc lại Khuyến học - bản dịch tiếng Việt của Trần Cẩm do SBOOK & NXB Văn học xuất bản tháng 6 năm 2024 - khiến độc giả không khỏi giật mình trước một vấn đề tưởng chừng đã cũ nhưng vẫn rất đương đại: Chúng ta học để làm gì?

Khuyến học - Học để tự cường và phụng sự

TIN MỚI

Return to top