ClockThứ Bảy, 10/03/2018 09:10

Sắc vàng hoa cải

HNN - Mùa hoa cải về, trên facebook tràn ngập những bức ảnh rực rỡ sắc vàng của hoa cải. Các cô, các chị xúng xính váy hoa, khăn xanh áo đỏ tạo dáng để có được bức hình ưng ý bên cạnh những khóm hoa mang hương thơm của hoa đồng gió nội. Trong cái nắng hanh hao, hoa cải vàng rực, tươi mới, sáng bừng... Hình ảnh đó, làm tôi nhớ đến tuổi thơ với bao kỷ niệm bên cánh đồng cải quê mình.

Rưng rưng hoa cảiNgười trồng cải: Lo lắng trước mùa hoaMùa hoa cải

Làng tôi nằm ven bên một triền sông nhỏ. Cứ mỗi độ xuân về, cánh đồng quê ngập tràn sắc hoa cải nở rộ. Khoác trên mình chiếc áo vàng rực rỡ, không kiêu sa nhưng lại rất đỗi ngọt ngào, màu hoa ấy đẹp mãi trong tôi cả một thời niên thiếu, đẹp trong những câu chuyện tình quê thầm lặng và đơn sơ. Cứ đến vụ mùa, thấp thoáng trong những luống hoa vàng là dáng chị, dáng mẹ, dáng của bao người phụ nữ quê tôi nhỏ bé, tảo tần chăm chỉ thu hoạch rau cho kịp buổi chợ sớm mai. Tiếng cười nói xé toang màn sương, buôn vài câu chuyện phiếm, họ sẻ chia biết bao chuyện đời thường vụn vặt, là nỗi trở trăn sau mỗi mùa gặt, là niềm vui khi bán được lứa heo được mùa, hay chia cho nhau hạt giống cải sau mỗi vụ mùa thu hoạch...

Triền hoa đẹp như mơ ấy cứ đến mùa lại nở, nồng nàn quyến rũ cả một khung trời quê. Sinh ra ở chốn “bông lúa, củ khoai” nên ký ức tuổi thơ chúng tôi cũng hồn nhiên và mộc mạc như sắc vàng hoa cải. Mỗi mùa hoa về, không gian chơi đùa của chúng tôi lại có thêm một sắc màu, hương vị mới. Những dấu chân trần thơ dại in khắp lối đồng cải, rịn vào cát sông, gốc cải dường như cũng mỉm cười đung đưa theo bước chân trẻ thơ.

Bên đồng hoa cải là bao trò chơi dân gian. Tiếng hò reo vang vọng cả một khoảng không trong ánh hoàng hôn của làng quê nghèo khiến cho lũ chim giật mình vẫy cánh quay về tổ, đàn trâu vội nhai nắm cỏ cuối trước khi thong dong về chuồng. Giờ ngẫm lại cứ như bức họa đồng quê. Lũ con gái chúng tôi khéo léo ngồi tết những ngồng cải thành vòng hoa chơi trò cô dâu chú rể... Chơi chán cả đám lại thả mình xuống tấm thảm hoa để nghe mùi hương lan tỏa khắp thân mình, nghe tiếng thì thào của những cánh hoa đang nhảy múa trên bãi sắc vàng. Những trò chơi ấy cứ kéo dài mãi cho đến hết mùa cải. Nó như một khoảng trời cổ tích trong sáng, êm đềm nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ chúng tôi suốt thời thơ ấu.

Dọc triền sông vẫn còn đó bóng dáng hoa cải nhưng thưa thớt, nhòa dần dăm ba bụi. Vẫn mùi đồng ải, mùi nồng nồng của cỏ dại, hòa quyện với sắc vàng dung dị ánh lên trong sắc lá xanh thẳm. Nhưng, con đường đất đỏ bên bãi bồi ngày ấy giờ trở thành đường nhựa rộng lớn, cánh đồng trù phú ấy được thay thế bằng những ngôi nhà cao tầng, hiện đại. Cuộc sống đô thị hóa dần dần len lỏi vào miền quê vốn dĩ bình dị, thân thương. Tự nhiên lòng lại khắc khoải nỗi nhớ khôn nguôi: “Bao giờ cho đến ngày xưa?”…

Nguyệt Tú

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ
Cầu nối với cội nguồn

Huế gần đây ra đời nhiều công trình địa chí các cấp. Ví như, ở cấp làng có các công trình tiêu biểu như Địa chí văn hóa làng Mỹ Lợi (Lê Văn Thuyên, Lê Nguyễn Lưu và Huỳnh Đình Kết), Sống ở làng (Lê Bá Kỳ) và các nghiên cứu về làng Hải Cát, Phước Tích (Nguyễn Hữu Thông và cộng sự). Cấp xã có Địa chí văn hóa xã Quảng Thái của bộ ba tác giả Huỳnh Đình Kết, Văn Đình Triền và Trần Đình Tối. Ở cấp huyện, thị có Hương Thủy, Phong Điền, Quảng Điền (chuẩn bị ra mắt). Đặc biệt, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) cũng đã hoàn thành công trình địa chí dày đến 6 tập.

Cầu nối với cội nguồn
Thanh Phước bên ngã ba Sình

Làng Thanh Phước (thuộc phường Hương Phong, quận Thuận Hóa) nằm ở ngã ba Sình – nơi giao nhau giữa 2 dòng sông “thương nhớ” của xứ Huế là sông Bồ và sông Hương. Làng có truyền thống từ thế kỷ XV, gắn với vị khai canh làng là ngài Phan Niệm – Thành hoàng làng.

Thanh Phước bên ngã ba Sình
Làng quê bên dòng Ô Lâu

Thuận Hòa là một thôn nhỏ nằm bên dòng Ô Lâu thuộc phường Phong Hòa (TX. Phong Điền). Trước năm 1993, bà con ở đây sống lênh đênh trên sông nước. Từ năm 1993, người dân Thuận Hòa được huyện cấp đất làm nhà dọc theo bờ sông thì cuộc sống bắt đầu thay đổi.

Làng quê bên dòng Ô Lâu
“Nhìn vô trong Huế...”

Thuở ấu thơ, trẻ con làng tôi đứa mô cũng có một niềm ao ước đó là được đi Huế chơi ít nhất là một lần. Đình làng Đại Lộc quê tôi có một lùm mù u rậm rạp và là chốn để chúng tôi leo trèo và hát những câu nghêu ngao vào những buổi chiều hè: “Trèo lên cây mù u nhìn vô trong Huế...”. Rồi những đêm không trăng, trời đầy sao, lũ trẻ con làng chúng tôi nhìn về phía xa xôi, nơi có một quầng sáng phía chân trời và nói với nhau rằng, đó là Huế. Hồi đó, làng tôi có một chuyến đò đi Huế hàng ngày xuất phát ở bến đò Đồng Dạ, nơi con sông Ô Lâu bắt đầu chảy qua làng tôi. Nhưng phải có công chuyện chi quan trọng thì nông dân làng tôi mới đi Huế, còn trẻ con như chúng tôi thì rất khó để được đi.

“Nhìn vô trong Huế  ”

TIN MỚI

Return to top