Xôn xao quả rụng
15/10/2023 11:39
Những ngày chớm thu mưa giông sùi sụt, cây sấu cho quả đã lâu còn sót lại ít quả ra sau, ngày nào cũng rủ nhau rụng xuống. Sấu chín màu vàng rám nắng, cùi dai và có vị ngọt. Ngày nào mẹ cũng nhặt nhạnh, rửa sạch đất cát để ráo ở rổ đặt trên bàn ăn. Vui miệng, người ra, người vô tiện tay lại nhón một trái nhấm nháp. Tiếc của rơi rụng, mẹ siêng luộc rau hơn, lấy cớ để dầm mấy quả sấu. Rồi mẹ cẩn trọng khía trái sấu thành khoanh, đem ngâm mắm ớt. Mỗi bữa ăn, chén sấu ngâm mắm luôn được đặt giữa mâm, mọi người cứ đưa đũa gắp dằn lên chén cơm như một việc đã được lập trình thành nếp. Dẫu sấu xanh tươi ngon trữ đầy trong ngăn đá tủ lạnh dư sức ăn cả năm, nhưng nhà tôi vẫn luôn “ăn vớt” sấu chín cuối mùa như thói quen mặc định, như sự bảo chứng cho tình người, tình cây gắn bó.
Bản án chung thân dành cho kẻ giết người
20/09/2023 19:28
Ngày 20/9, Tòa án Nhân dân tỉnh xét xử vụ án “giết người” đối với Võ Văn Thành (SN 1995), trú tại xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc.
Vĩnh biệt nhà văn hóa Hoàng Phủ Ngọc Tường
26/07/2023 13:53
Chỉ chưa đầy ba tuần sau khi người vợ đảm cưỡi hạc trắng bay về trời, vào lúc 2 giờ 30 sáng ngày 24/7/2023, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường thanh thản rời cõi tạm theo dấu nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ - người vợ của anh trở về chốn bình an tận cõi trời đâu suất.
Chốn bình yên dưới mái nhà
02/07/2023 14:19
Tập sách tranh “Ở một ngôi làng ven biển” là tác phẩm thiếu nhi mới nhất của tác giả người Mỹ gốc Việt Văn Thị Mượn vừa được phát hành tại Việt Nam. Cuốn sách tranh kể về một gia đình nhỏ ở làng chài An Bằng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ở đó có người chồng đi biển đánh cá. Người vợ ở nhà chăm sóc con cái và ngày ngày ngóng đợi người thân bình an trở về.
Người dân vẫn vô tư đốt đồng
24/05/2023 14:10
Đốt rơm rạ trên đồng đang diễn ra rất phổ biến tại nhiều địa phương, gây nguy hiểm đối với người tham gia giao thông và hậu quả khôn lường đến môi trường, sức khỏe con người.
Xôn xao quả rụng
Những ngày chớm thu mưa giông sùi sụt, cây sấu cho quả đã lâu còn sót lại ít quả ra sau, ngày nào cũng rủ nhau rụng xuống. Sấu chín màu vàng rám nắng, cùi dai và có vị ngọt. Ngày nào mẹ cũng nhặt nhạnh, rửa sạch đất cát để ráo ở rổ đặt trên bàn ăn. Vui miệng, người ra, người vô tiện tay lại nhón một trái nhấm nháp. Tiếc của rơi rụng, mẹ siêng luộc rau hơn, lấy cớ để dầm mấy quả sấu. Rồi mẹ cẩn trọng khía trái sấu thành khoanh, đem ngâm mắm ớt. Mỗi bữa ăn, chén sấu ngâm mắm luôn được đặt giữa mâm, mọi người cứ đưa đũa gắp dằn lên chén cơm như một việc đã được lập trình thành nếp. Dẫu sấu xanh tươi ngon trữ đầy trong ngăn đá tủ lạnh dư sức ăn cả năm, nhưng nhà tôi vẫn luôn “ăn vớt” sấu chín cuối mùa như thói quen mặc định, như sự bảo chứng cho tình người, tình cây gắn bó.