ClockThứ Hai, 20/11/2017 20:28

Món quà của ký ức

HNN.VN - Tháng 11, trời chuyển mưa và lạnh, miền Trung vừa trải qua đợt mưa lũ với những thiệt hại về tài sản và cả sinh mạng. Cả nước, bạn bè quốc tế và bà con miền Trung đang đùm bọc nhau đi qua mất mát, lòng người cũng ấm áp vì những món quà từ tấm lòng đến tấm lòng.

Tháng 11 cũng là mùa tri ân thầy cô. Nhờ sự khai tâm khai trí của thầy cô mà bao thế hệ học sinh trưởng thành, kế tiếp nhau cất giữ những ký ức đẹp về một thời học trò. Những câu chuyện đẹp về tình thầy- trò kể mãi không hết.

Đã nhiều năm nay, sau khi thầy A. mất, cuộc sống của gia đình thầy (cô bệnh nặng, con bị tâm thần) rất khó khăn. Thầy cô và học sinh cùng nhiều thế hệ cựu học sinh Trường THPT Hai Bà Trưng đã liên lạc với nhau, vận động quyên góp, giúp đỡ gia đình thầy.

Những món quà đến từ khắp nơi, trong nước, nước ngoài. Dù thầy A. không còn nhưng thầy H.- đồng nghiệp của thầy A- cùng học trò vẫn thường xuyên đến thăm, chăm lo cho gia đình thầy A.  như đối với người thân. Mỗi lần đến nhà, vợ thầy A. lại sụt sùi: “Cô cảm ơn nhiều. Thầy mất đã lâu mà các em còn nhớ đến thầy!”.

Hồi ấy, thầy A. dạy thể dục, nổi tiếng là nghiêm khắc nhưng cũng rất tình cảm. Đến giờ học của thầy, bạn nào ốm thật hay ốm giả vờ là thầy biết ngay. Ai ốm  thật được nghỉ học, ai ốm giả thì … vẫn phải chạy 2 vòng quanh sân như mọi người. Chuyện những giờ học thể dục với thầy rồi chuyện trường xưa, bạn cũ cứ thế rộn ràng trong ngôi nhà nhỏ của thầy. Mỗi lần ra về, đi trong xóm nhỏ, tiếng bà con chung quanh: “Thầy sống tốt nên bây chừ mất rồi học trò vẫn đến thăm. Cả năm đều 20/11. Thiệt là ý nghĩa!”.

Cho tôi xem những tấm card với những nét chữ học trò cấp 1 dễ thương, cô Th. nay đã nghỉ hưu, xúc động: “Đây là những món quà 20/11 vô giá đối với chị. Chị dạy cấp 1 nên học trò thường ít nhớ. Lễ, tết thi thoảng mới có một vài em ghé thăm. Mỗi khi nhớ thời đi dạy chị lại đem ra xem. Nhìn những chữ viết non nớt này chị nhớ về những đứa học trò nhỏ của mình, đó là món quà mà càng ngày càng có ý nghĩa em ạ. Chị quý chúng lắm!”.

Đôi khi nhiều phụ huynh tấm lòng chân thành nhưng bàn chuyện tặng quà thầy cô giáo lại cứ oang oang. Vẫn biết việc lựa chọn tặng hiện kim như là một sự “thấu hiểu và chia sẻ” nhưng nên ý nhị.

Một cô giáo dạy ở vùng cát trắng Phú Đa (Phú Vang) giữ mãi trong mình câu chuyện đẹp về ngày 20/11. Bốn cậu học trò nhỏ đã cùng nhau mua một hộp bánh đi xe đạp 20 km ghé thăm nhà cô giáo. Cả gia đình cô giáo đã ôm chầm lấy 4 cậu học trò bé bỏng, thương yêu không để đâu cho hết. Cho đến bây giờ đã 25 năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại mắt cô giáo vẫn còn cay.

Những ngày này, khắp nơi rộn ràng chuyện chuẩn bị tổ chức mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Trên trang facebook Humans of Quoc Hoc – HQH- các bạn học sinh đang tổ chức hoạt động tri ân viết thư gửi thầy cô với tên gọi thật dễ thương: “Lời con muốn nói”, đó sẽ là một trong những món quà tuyệt vời mà các em học sinh Quốc Học - cựu và tân- dành tặng thầy cô của mình. Cũng trên trang HQH, tôi đã đọc được tấm lòng của một cô giáo trẻ: “Món quà lớn nhất của cô là sự thành công của các em!”. Câu trả lời thật giản dị nhưng chứa đựng tấm lòng yêu thương của cô giáo trẻ dành cho học trò của mình. Đó là mong ước của một người mẹ dành cho con mình đó chứ!

Năm tháng qua đi, các lứa học trò sẽ trưởng thành. Trên con đường đến trường - đến lớp của cả thầy và trò những việc làm của yêu thương sẽ còn đọng mãi, đó chính là món quà tặng 20/11 quý giá và lâu bền nhất, đến từ hai phía và để trở thành ký ức mãi không quên.

Xuân An

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Keng keng… tiếng kẻng

Ở những vùng đất thấp trũng ven phá Tam Giang, tiếng kẻng quen thuộc vẫn hiện diện trong ký ức của nhiều thế hệ, trở thành tín hiệu quan trọng trong những thời khắc gian nguy.

Keng keng… tiếng kẻng
Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất
Dòng sông thương nhớ

Có dòng sông chảy qua thương nhớ, mang theo những ngày cũ lặng lẽ trôi về phía xa xăm. Con nước ấy, ngược dòng là miền ký ức sâu thẳm, xuôi dòng là điệu hò “mái nhì mái đẩy”, là phù sa đỏ nặng đôi bờ. Người ta nói rằng, Huế sinh ra từ dòng Hương, như đứa trẻ lớn lên từ nhịp tim dịu dàng của mẹ. Và đôi khi, vào những buổi chiều bảng lảng sương, tôi có cảm giác dòng sông ấy cũng biết trở dạ…

Dòng sông thương nhớ
Lắng lại ký ức chiến tranh với “Góc khuất Trường Sơn”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về Trường Sơn vẫn còn nguyên sức nặng trong ký ức nhiều thế hệ. “Góc khuất Trường Sơn” của Phạm Việt Long (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn, 2025) vì thế trở thành một điểm nhấn trầm lắng, mở ra những lát cắt ít được nhắc đến, đầy ám ảnh.

Lắng lại ký ức chiến tranh với “Góc khuất Trường Sơn”

TIN MỚI

Return to top