ClockChủ Nhật, 17/08/2025 10:38

Gặp ở Rú Chá

HNN.VN - Đưa gia đình vào thăm Rú Chá trở ra, vừa lúc cùng ra có một đoàn khách trẻ độ dăm người, họ vừa đi vừa kháo nhau, ra vẻ không hài lòng: Tưởng sao chứ có gì đâu mà xem…

"Quả ngọt” từ rừng ngập mặn - Kỳ 1: Hành trình tạo đai xanh trên phá "Quả ngọt” từ rừng ngập mặn - Kỳ 2: Lợi ích kép

Rú Chá mùa khô hạn. 

Tôi cười thầm, ngẫm ở góc nào đó họ cũng có lý. Tiếng là rừng ngập mặn nhưng đến lại thấy cả rú khô rốc, rừng chá thì rụng hết lá, trơ lại toàn những cành và cành như củi khô, nói chung là chẳng mấy hấp dẫn so với những gì họ tưởng tượng trước khi đến đây.

May sao, trên đường ra lại gặp một đoàn khách khác đang đi vào. Cùng đi có một người đàn ông hướng dẫn có vẻ rất am hiểu, và cả rất yêu Rú Chá nữa. Có thể thấy điều ấy qua cách anh ta thuyết minh, say sưa và biểu cảm. Đám bạn trẻ hồi nãy cũng dừng lại… nghe ké. Ô… thì ra Rú Chá là như vậy, như vậy… Mắt họ bắt đầu sáng lên, vẻ mặt ai cũng giãn ra, nét hào hứng thay dần cho chút cau có bực dọc lúc nãy.

Trong rừng chá. 

Cho dù suy cho cùng thì chẳng lỗi phải gì liên quan đến mình, nhưng tôi vẫn nghe nhẹ nhõm dễ chịu trong lòng. Chợt lại nhớ về cụ Lê Trọng Sâm. Ông người làng Phước Tích, từng công tác trong ngành văn hóa, sau này nghỉ hưu, với vốn tiếng Pháp và những kiến thức của mình, ông tham gia làm hướng dẫn viên du lịch, vừa có thu nhập - tất nhiên - nhưng cốt yếu là để có cơ hội đi đây đi đó cho vui, và cũng để góp phần quảng bá văn hóa nước nhà trong khả năng cho phép. Ông kể, có lần ông về thăm quê Phước Tích, thấy có một đoàn khách Pháp trở ra, dáng vẻ thất vọng. Ông lân la dạm hỏi, họ nhún vai, bảo nghe nói làng cổ, làng di sản, nhưng đến nơi thì vẫn chỉ lại “tem-pồ, tem-pồ” như nhiều nơi khác của Huế thôi.

 Cầu vượt cửa biển Thuận An nhìn từ rú Chá.

“Tem-pồ” mà khách nói là “le temple” trong tiếng Pháp, nghĩa là ngôi đền. Thì ra đoàn khách này đến Huế thăm lăng tẩm, chùa chiền, thấy kiến trúc đều “na ná” nhau. Đến khi ra Phước Tích, nhìn mấy ngôi nhà rường cũng kiểu kiến trúc như vậy, ngoài ra họ không được cung cấp thông tin gì mới, nên rất thất vọng. Hiểu ra sự tình, cụ Lê Trọng Sâm với vốn kiến thức của dân bản địa, của nhà nghiên cứu văn hóa, và của một người yêu quê thiết tha, đã xổ hết tri thức và tâm huyết thuyết minh cho đoàn khách kia một “tour” nhớ đời. Trước khi chia tay, họ cảm ơn cụ và bảo nhờ cụ họ mới hiểu được cái hay, cái đẹp, cái giá trị của ngôi làng di sản bên dòng Ô Lâu, và không cảm thấy phí hoài một chuyến đi.

Mình phải hiểu, phải quý cái “tài sản” mình có mới truyền được cảm hứng và mới khiến du khách người ta cũng yêu mến, trân trọng cái tài sản đó của mình được. Cụ Sâm nói với tôi trong cuộc trò chuyện cách đây hơn chục năm, khi cụ đến thăm và gửi cho báo bài viết của cụ…

 Một hướng dẫn viên đang kể cho du khách về các loài thuỷ sinh trong rừng chá.

Trở lại với Rú Chá. Nếu nhóm bạn trẻ kia biết hoặc được thuyết minh để biết đây là một trong số ít cánh rừng ngập mặn nguyên sinh còn lại ở khu vực ven biển miền Trung, có giá trị rất lớn đối với môi trường, bảo tồn đa dạng sinh học; là nơi để giới nghệ sĩ nhiếp ảnh tìm đến, sáng tạo những bức ảnh đẹp đến nao lòng; cũng là nơi đã gợi cảm hứng, niềm tin để Huế phát triển thành công thêm những cánh rừng ngập mặn ven biển, giúp cải thiện môi trường, làm hồi sinh nhiều loài thủy sản đặc hữu quý hiếm của hệ đầm phá Tam Giang - Cầu Hai, tạo điều kiện để phát triển du lịch sinh thái cũng như giúp một bộ phận cư dân cải thiện sinh kế…, thì hẳn họ đã không gặp phải cảm giác thất vọng như thoạt đầu.

Tất nhiên, ở đây cũng có một phần trách nhiệm của địa phương, của ngành kiểm lâm, du lịch…Ví dụ thiết kế một tấm biển giới thiệu thật súc tích, hấp dẫn về rú Chá; trưng bày một số những bức ảnh hút hồn được sáng tác từ Rú Chá; có thêm nhân viên thường trực để vừa bảo vệ rừng, vừa có thể hỗ trợ thuyết trình cho du khách khi ghé thăm mà không cần phải thu phí… Đó là những cách vừa thu hút du khách, vừa lan tỏa giá trị và tình yêu đối với Rú Chá. Tạo tiền đề để bảo vệ và xây dựng Rú Chá thành một điểm đến hấp dẫn và bền vững trong tương lai.

Hiền An
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chuẩn hóa nguồn nhân lực du lịch

Không chỉ tạo ra những thay đổi sâu sắc trong phương thức quản lý, vận hành, kinh doanh du lịch, chuyển đổi số và chuyển đổi xanh còn đang từng bước định hình lại những chuẩn nghề mới cho người lao động, từ đó đặt ra yêu cầu cấp thiết phải chuẩn hóa nguồn nhân lực để thúc đẩy du lịch phát triển nhanh, thông minh và bền vững.

Chuẩn hóa nguồn nhân lực du lịch
Hiến kế để Huế thu hút khách du lịch Halal

Mặc dù được xác định là thị trường khách giàu tiềm năng, song du khách Hồi giáo đến TP. Huế đang chiếm chưa tới 5% tổng số khách quốc tế đến Cố đô. Đến nay, Huế vẫn đang còn đối mặt với nhiều rào cản khi tiếp cận dòng khách này.

Hiến kế để Huế thu hút khách du lịch Halal
Xích lô & phố Huế

Trong nhịp sống hiện đại, những chiếc xích lô vẫn lăn bánh, giữ gìn nét riêng của xứ Huế dịu dàng và gắn với những trải nghiệm của du khách khi đến Huế. Tuy nhiên, đây chủ yếu vẫn đang là phương tiện vận chuyển đơn thuần, thiếu sự kết hợp trải nghiệm văn hóa đa dạng để tạo ra sự khác biệt cho du lịch Cố đô.

Xích lô  phố Huế
Triển khai chương trình du lịch liên quốc gia Việt Nam-Lào-Campuchia

Theo Trung tâm Thông tin du lịch, Cục Du lịch quốc gia Việt Nam vừa có văn bản số 1967/CDLQGVN-LH gửi các doanh nghiệp kinh doanh lữ hành quốc tế về việc thúc đẩy và triển khai xây dựng các chương trình du lịch liên quốc gia Việt Nam, Lào và Campuchia.

Triển khai chương trình du lịch liên quốc gia Việt Nam-Lào-Campuchia
Gia tăng giá trị du lịch từ phát huy lợi thế ẩm thực

Những năm gần đây, ẩm thực Việt Nam liên tiếp được các tổ chức, chuyên trang du lịch và bảng xếp hạng quốc tế vinh danh. Với kho tàng ẩm thực phong phú và giàu bản sắc, Việt Nam có nhiều lợi thế để giúp mỗi món ăn thành một trải nghiệm văn hóa, gia tăng sức hút và giá trị cho ngành du lịch.

Gia tăng giá trị du lịch từ phát huy lợi thế ẩm thực

TIN MỚI

Return to top