ClockThứ Ba, 08/10/2019 08:54

Ranh giới.

HNN - Đột nhiên cô nhận ra, họ cùng một điểm đến. Anh chỉ cách cô một dãy nhà. Điều đó anh không hề nói với cô sau tin nhắn “em ở khách sạn nào?”. Cô không biết anh nghĩ gì sau sự im lặng đó, nhưng mà thấy thú vị với phát hiện của mình. Thú vị cả với sự im lặng từ phía anh.

Lạc nhau

Suốt ngày, cô bận rộn với công việc và các cuộc trò chuyện, gặp gỡ với đồng nghiệp của mình. Nơi cô dừng chân đang có một hội thảo chuyên ngành. Nên vui là điều dễ hiểu. Mãi đến buổi tối ngày hôm sau, khi mọi việc đã duỗi ra, cô và cả anh nữa, mới thu xếp được một cuộc gặp. Anh cũng “túi bụi lùng bùng” – tin nhắn từ anh bảo thế. Cô biết điều này vì dù chung một thành phố nhưng chẳng mấy khi họ ngồi lại chuyện trò như ngày trước. Ai cũng bị công việc cuốn đi.

Anh chờ cô dưới sảnh. Cả dãy ghế dài chỉ còn mỗi anh và cái màn hình ti vi đang lao nhao một show gì đó. Chắc người ta mở sẵn. Họ chọn quán coffee sát nách khách sạn. Trước đó anh hứa sẽ nói cho cô căn nguyên một câu chuyện có màu thế sự. Người đi trước, lại từng trải nên bao giờ cũng có những góc nhìn đa diện, những phân tích chí lý và chí tình nữa. Đó cũng là điều mà mỗi khi có vấn đề gì đó lúng túng, không hiểu hết được, cô lại bấm số để gọi anh. Cả khi có điều gì đó làm khó ở, đương nhiên cả làm mất ngủ, cô cũng lại gọi cho anh. Có khi thay vì một lời khuyên, cô chỉ nhận được một tràng cười làm cô nữa, cũng thoải mái hẳn. Dù thật ra thì có lúc, anh làm cô thấy mình chẳng chịu trưởng thành hơn, thậm chí là có phần kém cỏi.

Cà phê quán đó khá đượm. Cũng chỉ cô chọn cà phê vì đã đạt đến “độ lỳ” với chất mang tính kích thích này. Lipton thì có lẽ với anh là một giải pháp tình thế. Rượu thì đã uống từ trước đó và điều dễ thương là anh chẳng mang mùi hay một trạng thái la đà về cuộc hẹn. Dù cô biết, đối tác của anh quan trọng và cũng “dữ dằn” đến chừng nào.

Trong câu chuyện nhẩn nha và thi thoảng “kích động” anh bằng vài câu bông đùa, cô thấy lòng ấm áp khi ngó anh cười hiền. Nhân viên của anh chắc không hay một góc khác về sếp của mình, dễ chịu chứ không hề nghiêm ngắn hay căng thẳng thường khi. Thực ra thì cô biết, anh chỉ muốn tạo ra một môi trường nghiêm túc và quy chuẩn hơn và ai cũng có thể làm tốt công việc của mình. Có cái gì mà anh lạ đâu, khi đã bắt đầu mọi thứ ở vị trí xuất phát và để cả tuổi trẻ của mình ở những công việc ấy…

Trở vào khách sạn vì quán đến giờ đóng cửa, cô thật tình đã muốn khoác tay anh tung tẩy một chút, như đã làm không ít lần trước đó. Cuối cùng thì cô vẫn để yên tay mình trong túi áo. Không rõ anh có thấy sự tần ngần đó nơi cô hay không, nhưng vì sự tần ngần đó mà đến giờ, cô vẫn thi thoảng hồn nhiên bông đùa, chọc ghẹo anh và thấy ấm áp vì những gì luôn có.

Hạ Lê

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Trao gần 800 suất quà Tết cho các gia đình khó khăn

Sáng 28/1, Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế phối hợp với Hiệp hội Doanh nghiệp Quân đội và các đơn vị Quân đội gồm: Cục Tài chính, Binh đoàn 15, Nhà máy Z113 tổ chức chương trình trao quà Tết cho các gia đình chính sách, hộ nghèo, hộ cận nghèo, hộ có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn thành phố nhân dịp tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

Trao gần 800 suất quà Tết cho các gia đình khó khăn
Vị Tết trong gian bếp gia đình với mứt, bánh handmade

Muốn tự tay chuẩn bị những món quà Tết chỉn chu, đồng thời muốn “khoe khéo” sự khéo léo của mình, nhiều bạn trẻ đã tự làm mứt, bánh chuẩn bị dịp Tết cho gia đình và tặng người thân, bạn bè hoặc bán với quy mô nhỏ.

Vị Tết trong gian bếp gia đình với mứt, bánh handmade
Bầu trời mùa xuân

Buổi sáng mùa xuân vùng biên ải luôn có một màu xám trong trẻo đến lạ. Mây phủ thành từng dải mỏng như những dải khăn choàng ai bỏ quên trên triền núi. Gió lùa qua các khe đá mang theo hơi lạnh buốt nhưng lại ẩn trong đó mùi cỏ ấm nồng nàn. Ở nơi ấy, giữa những lằn ranh của đất nước, Đại đội Phòng không 23 vẫn ngày ngày duy trì nhịp sinh hoạt bình lặng, như dòng chảy thầm lặng của một dòng sông không bao giờ cạn.

Bầu trời mùa xuân
Mùa xuân về trên bản mới

Gió đầu mùa mang hương khói từ những mái nhà sàn thấp thoáng giữa thung lũng. Sáng nay, mây bay là là trên đỉnh núi, bảng lảng như làn khói mỏng. Liên ngồi bên cửa sổ lớp học nhỏ, nhìn những đứa trẻ trong bản í ới gọi nhau dưới sân đất đỏ. Chúng vừa tập viết xong chữ ghép, đứa nào cũng lấm lem phấn, cười như hoa đào mùa xuân nở.

Mùa xuân về trên bản mới
Chuyện học nghề ở A Lưới

Ở vùng cao A Lưới, đào tạo nghề không nhằm tạo ra nghề mới, mà giúp người dân làm tốt hơn những việc họ đang làm mỗi ngày.

Chuyện học nghề ở A Lưới

TIN MỚI

Return to top