ClockThứ Hai, 01/01/2024 07:01

Nôn nao tết

HNN - Những cuộc gọi đường dài của mẹ dạo gần đây sôi nổi hơn hẳn. Hôm qua, mẹ còn được em dâu bày cho cách gửi ảnh qua zalo, thế là nguyên buổi sáng điện thoại liên tục ting ting báo tin nhắn. Mở ra, tôi mới hay ở quê đã rục rịch chuẩn bị tết trước cả tháng trời.

Ở lại với biên cươngTết của những người lính xa nhàĐi chợ Tết quê cuối năm

 

Trong những bức hình, mọi người đang xới đất, vào luống ở khu vườn trước ngôi nhà. Những bao hạt ngò, cải, xà lách, rau dền, tần ô được mẹ để dành từ mùa trước, bây giờ rơi xuống, sắp sửa nhú mầm non. Ông, bà, ba, mẹ, em trai, em dâu và mấy đứa cháu loanh quanh in dấu trong mảnh vườn, người nào cũng vừa làm vừa rộn ràng cười nói. Gia đình đầm ấm bao giờ cũng gợi rõ cảm giác mùa xuân.

Ở quê tôi bây giờ vẫn còn nhiều đất, nhưng chỉ những gia đình có người già mới còn giữ được những khu vườn hài hòa màu xanh, trĩu cành hoa trái. Người ở quê nôn nao tết khi những mảnh vườn liên tục được xới đất, làm cỏ. Thời điểm này, các gian bếp cũng rục rịch nấu nướng, xông, sên. Nhìn khói bay, nhìn cảnh người đi ra đi vào liên tục từ lối cửa hông, ang nước, tôi như đoán được, ngửi được những mùi thơm thật thơm. Những bánh, kẹo, dưa, mứt chế biến bằng thói quen, công thức không đổi mà sao năm nào tầm này vị giác cũng thòm thèm, nôn nao.

Ở quê, những ngày cuối năm nông nhàn nên càng ngóng tết, còn người ở phố, tết cũng vô hình tìm đến trong tâm thức, suy nghĩ bao người. Những người đàn ông trong gia đình lo tăng ca, “cày cuốc” để đem tiền về cho vợ, đem tiền về cho mẹ. Gương mặt giới phụ nữ lại toát rõ vẻ ưu tư. Chị em đang suy tính, sắp xếp lại các khoản chi phí, quà cáp, những cuộc thăm xa, viếng gần trong hơn tuần nghỉ lễ.

Tôi còn nhớ, cuối năm kia, cuối năm kìa hay gần nhất là trong những cuộc gặp vào tháng Chạp năm ngoái, tôi và đứa bạn thân hễ gặp nhau là tự động bật ra câu cửa miệng: “Bây giờ chỉ có trẻ con mới thích tết, người lớn tụi mình chỉ cấp tập, mệt mỏi, có gì mà trông”. Khẳng định như tuyên ngôn nhưng rồi nội dung của cuộc nói chuyện sau đó của hai đứa cũng chẳng có gì khác ngoài những cảm xúc về tết. Chúng tôi kháo nhau năm nay sẽ mua mấy bộ áo quần mới cho con, có nên sắm lại đôi giày cho chồng, sẽ chưng loại hoa gì, đặt bánh ở hàng nào ngon, giò thủ, chả lụa, trái cây địa chỉ nào uy tín, chất lượng nhưng vẫn giữ được mức giá vừa phải? Thế đấy, dù năm dư, năm khó thì gia đình nào đến tết cũng vun vén, đắp đổi được cái tết theo tiêu chuẩn của riêng mình.

Những sớm mùa đông bây giờ se se, gần trưa, không gian phủ đầy nắng ấm, một mùi nhang trầm tỏa ra từ góc quán quen cũng bất giác làm ta nhớ đêm giao thừa quây quần trao đi bao lời chúc nhau.

Tết đâu chỉ là một “lập trình” có sẵn, tết là sự chờ đợi, là cuộc hẹn của tình thân khi trái tim ai cũng nôn nao, tha thiết những hình dung.

DIỆU THÔNG
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa

TIN MỚI

Return to top