ClockThứ Ba, 04/02/2020 10:52

Như người nhà

HNN - “Thằng nớ ngó huyên thuyên tía lia ghê hỉ. Bây coi chừng không thì ba voi không được bát nước xáo!” Mạ tôi nói, giọng hẳn vẻ không hài lòng với người làm công tạm thời mà tụi tôi vừa “đặt” xong hợp đồng miệng. Tôi dạ, như một cách để mạ yên lòng, nhưng thâm tâm lại nghĩ, mạ chắc mới chỉ tiếp xúc nên đó cũng chỉ là cảm nhận ban đầu. Có thể vì mạ tôi đặt chữ lo cho con cháu quá nhiều nên nhìn đâu cũng đầy sự dè chừng.

Thật ra thì tôi biết, bất cứ ai cũng vậy thôi, ngay từ lúc ban đầu mà gặp người nói nhiều như vậy cũng dễ mang đến sự e dè. Y như là điều mà tôi cảm thấy với một cô chủ spa mà mình ghé qua tư vấn hôm nọ. Tất nhiên mục tiêu của cô là thuyết phục khách hàng, nhưng kiểu nói liên tục, hết liệu trình này đến liệu trình kia mà không có sự ngưng nghỉ dễ làm cho khách của cô cảm thấy do dự khi lựa chọn…

Nhưng người làm công cho chúng tôi lại khác. Cũng chỉ là một sự tình cờ khi Quý được một người bạn nhờ đến trồng giúp cho chúng tôi mấy cái cây được vận chuyển từ nơi khác về. Mối quan hệ của họ, tôi đoán là đã lâu vì trông có vẻ rất hiểu nhau. Một thời gian sau đó, Quý thường lui tới chăm sóc để cây bén rễ, ra lộc hoặc trồng dặm cho chúng tôi ít loại cây ven theo chân tường rào. “Em cũng hơi phân vân nhưng sẽ cố để bảo đảm chúng sẽ sống!” – hôm đó Quý nói khi vợ chồng tôi lo ngại về một cây lưu niên được đánh bầu không tốt. Câu trả lời đã được chứng thực bởi sự chăm sóc của Quý.

Thời gian cũng dễ gắn kết tình cảm giữa người với người. Chỉ đôi lần ghé qua, Quý đã dọn dẹp lại lũ dây leo và phun thuốc, bỏ phân cho những loại cây lâu nay ít được chăm sóc chu đáo nơi nhà tôi đang ở. Tôi thích cách mà Quý làm, rất tận tình và không phải vì thù lao. Hôm đó, tôi nói Quý cầm tiền, nhưng anh chàng một mực nói, việc ni em giúp chị mà. Thấy cây mọc lung tung em ngứa mắt mà dọn thôi. “Việc nớ nội cứ để đó, con nói vợ con tranh thủ ghé qua làm cho. Nội lụm đụm rứa mà ngã là khổ lắm…”. Là Quý nói khi thấy mạ tôi dọn bếp và khoảng sân khi con cháu vắng nhà. Hôm sau khi tôi về thì lũ nồi niêu các loại đã được vợ Quý đánh chùi sáng tưng. Nhà cửa cũng đã được lau sạch. “Vợ hắn làm đó – mạ tôi nói – Hắn nói thiệt làm thiệt. Thằng nớ rứa mà được!”– mạ tôi nói. Giọng thiện cảm thấy rõ.

Hôm trước tết, ông chú tôi cũng gọi điện, nói tôi coi chỗ công tìm và trồng hoa chuối đó như thế nào cho rõ, kẻo người ta hét giá cao. Là chú nhắc chuyện Quý nhận tìm cây và trồng theo yêu cầu của chồng tôi, nhân chuyện bàn về mấy cây hoa giấy giá này, giá nọ. Khi tôi gọi lại vào mấy hôm sau, nói với chú là Quý không lấy tiền cây, chú ờ, rất nhẹ! Có vẻ như nỗi nghi ngờ đã phần nào được hóa giải.

Mấy ngày tết, biết tôi ốm, vợ chồng Quý lại tranh thủ ghé qua để giúp tôi dọn dẹp. Cả mớ lá xông gồm sả và các loài cỏ dại rất dân gian với lời dặn dò kỹ lưỡng. Căn bệnh cũng nhờ đó mà bớt dần…

Quý đã như người nhà của gia đình tôi, không phải chỉ ở phần việc ngủ lại trông nhà vào ban đêm trong thời gian thi công một cách trách nhiệm mà còn vì sự chu đáo và tình cảm theo cách của mình. Mạ tôi khi có việc gì, lại bảo nhắn cho Quý…

Tôi cũng vui, vì biết nhà mình có thêm chỗ tin cậy từ sự trao đi và nhận về…

An Chi

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ

TIN MỚI

Return to top