ClockChủ Nhật, 01/10/2017 08:27

Người canh mộ “ngài ngư”

HNN - Mặt biển thôn Phương Diên (xã Phú Diên, huyện Phú Vang) những ngày này phẳng êm, con sóng vỗ nhẹ bờ cát thoai thoải. Người đàn ông với chiếc áo tím cũ hướng mắt về phía trùng khơi, ánh mắt ấy dường như chưa bao giờ xưa cũ…

Ông Hồ Thạnh (bên trái) và ông Mai Minh Dùng hàng ngày thay nhau trông coi đền “ngài ngư” ở thôn Phương Diên

Huyền tích

Khi tôi tìm đến, ông Hồ Thạnh (63 tuổi, thôn Phương Diên) thoáng chút giật mình. Hình như lâu lắm rồi ông mới thấy người lạ đến chào hỏi đường đột như vậy. “Hôm ni, thuyền đi nhiều không bác?”. “Cỡ 30 chiếc”. “Lúc mô thuyền vô ạ”. “Tí nữa”. “Răng bác không đi biển”. “Tui chỉ gánh thuyền cho người ta mà thôi”. Màn làm quen cực nhanh phá tan sự hồ nghi và yên tĩnh trước đó.

Rồi câu chuyện giữa hai thế hệ bắt đầu với ký ức của lão ngư chừng hơn mấy chục năm trước. Tất nhiên là khi ấy, ông không "ngồi đồng" ngóng biển như lúc này mà dong buồm vượt sóng như bao ngư dân khác trong làng. Những mùa cá ông còn nắm rõ trong lòng bàn tay. Và rồi quy luật của tạo hóa buộc ông phải dừng việc đuổi theo con sóng.

Trò chuyện, ông Thạnh không nói nhiều về nghề vì có lẽ những kinh nghiệm đó ông đã truyền hết cho con cháu. Ông chỉ dừng lại thật lâu khi nói về những cơn cuồng nộ của biển, nhấn chìm những chiếc thuyền nan lọt thỏm giữa trùng khơi.

“Nhờ “ngài ngư” hết chú ơi, không có “ngài” dân gặp nguy không biết đếm mấy lần cho ngạ”, ông tự độc thoại trước sự ngỡ ngàng của tôi. “Ngài ngư á”, ông thêm một lần nhấn mạnh để giúp tôi hiểu về “vị thần” của biển.

Ông kể, ngày trước mỗi khi thuyền bị đánh chìm, “ngài” thường đội thuyền lên mặt biển, đưa ngư dân theo con nước dạt vào bờ. Có thể lúc ấy, ông còn quá nhỏ để tỏ tường hết được những lời kể của ông cha. Nhưng bây giờ khi đã đi gần hết cả cuộc đời, ông chắc nịch về giai thoại của ngày xưa.

“Người dân đánh bắt trên biển nếu gặp bất trắc, cầu nguyện thì “ngài ngư” sẽ giúp đỡ. Tui không nhớ rõ có bao nhiêu người trong làng được “ngài ngư” cứu, mấy năm trước thuyền của ông T. bị sóng đánh chìm được “ngài” đưa vào bờ, hay gần đây nhất bà M. phát hiện cá ngài vì không biết mang đi bán, sau đó phải tìm đến tận nơi để xin lại mang về chôn cất”, ông nói.

Cá ngài trong tâm thức ông Thạnh không phải là loài cá voi được ngư dân nhiều nơi thờ phụng. Ông bảo rằng, cá voi chỉ là “đàn em” của cá ngài mà thôi. Cá ngài nặng đến hàng trăm tấn, đầu hình thoi, lưng có vây, dọc thân có những chấm màu sẫm và trên đầu có những chùm râu như râu rồng, đặc biệt có lưỡi giống với con người.

Ông Thạnh (thứ 2 từ trái sang) gánh thuyền giúp ngư dân

“Ngày xưa, khi cá ngài vào bờ, cả trăm người xuống biển để chôn cất. Nghi lễ chôn cất không khác chi đám tang. Và trong lúc đánh bắt nếu người mô phát hiện cá ngài thì người đó phải chịu tang. Cá ngài có thể giống cá hố, cá thu nhưng điểm khác biệt duy nhất là trong miệng có lưỡi”, ông Thạnh chia sẻ.

Kể từ ngày ông Thạnh thôi vượt sóng, ông được dân làng “tiến cử” canh, hương khói mộ và đền thờ “ngài ngư”. Hàng ngày ông đều đi hết những phần mộ để thắp hương, quét dọn đền thờ để tưởng niệm “ngài” và cầu xin cho bà con đánh bắt đầy khoang và an toàn qua con sóng dữ.

“Khi phát hiện cá ngài dạt vào bờ biển, sau 3 năm chôn cất, dân làng tiến hành nghi lễ bốc cốt của “ngài” về thờ phụng tại ngôi đền chung của làng. Nếu thuyền nào phát hiện cá ngài thì chủ thuyền đó phải bịt khăn đỏ để tang. Cứ đến ngày lễ, rằm thì tui lại đặt lễ, thắp hưởng tưởng nhớ”, ông Thạnh bày tỏ.

Đợi thuyền cập bờ

"Ghé vai" vào sóng

Tôi mãi lắng nghe câu chuyện về “thần biển” đến khi những chiếc thuyền lần lượt cập bờ, ông Thạnh vội vã đạp những con sóng vỗ bờ, ghé vai cùng ngư dân gánh thuyền lên bãi. Cứ khi thuyền này được tập kết đúng vị trí, ông lại chạy sang gánh thuyền khác, độ chừng gần 10 chiếc liên tiếp. Thì ra, trong lời đầu chào hỏi, ông đã tiết lộ nghề của mình, đó là gánh thuyền thuê, công việc gắn với ông hơn chục năm nay.

So với những hộ dân khác trong làng, gia đình ông thuộc diện hộ nghèo. Cũng bởi cái nghèo mà các con ông dắt díu nhau mưu sinh nơi đất khách. Ngôi nhà lụp xụp, nằm lọt thỏm trên con đường gồ ghề chỉ còn đôi vợ chồng già. Họ sống với nhau bằng chính con cá, con tôm mà ngư dân cho sau mỗi lần ông Thạnh ghé vai gánh thuyền.

Ông Thạnh (thứ 2 từ trái sang) gánh thuyền giúp ngư dân

Bây giờ, sức khỏe ông không còn sung mãn nhưng lạ thay đôi vai gầy guộc ấy lại chịu được sức nặng không hề dễ chịu của chiếc thuyền nan công suất 24CV. Mỗi ngày, ông gom góp mớ cá mụn của dân làng cho bán lấy tiền trang trải cuộc sống. Và số tiền ít ỏi đó còn để dành cho việc hương khói tại đền thờ “ngài ngư” mỗi ngày.

“Nhà nghèo nên 3 đứa con vô miền Nam kiếm sống, chừ chúng nó đã lập gia đình, nên không lo được chi nhiều cho vợ chồng tui. Chừ không đi biển được nên kiếm sống bằng nghề gánh thuyền. Tất cả có gần 150 chiếc thuyền to nhỏ, nhưng sức khỏe không còn như trước nên ngày mô hung lắm chỉ gánh được khoảng 30 thuyền mà thôi. Dân đi biển mà gặp cá tôm nhiều thì tui cũng "trúng" theo. Trung bình mỗi ngày tui kiếm được 70-100 nghìn. Dân làng giao cho tui chăm nom đền thờ nên phải tự bỏ tiền một phần hương khói, số còn lại cũng đủ trang trải cho cuộc sống”, ông Thạnh nói.

Bóng chiều đổ xuống trên bãi cát dài trắng xóa, dấu chân của người canh mộ “ngài ngư” với giỏ cá mụn tiến về ngôi đền thờ “ngài”. Như thường lệ, ông quét dọn, hương khói và lẩm bẩm một điều gì đó mà tôi trộm nghĩ, sắp vào mùa biển động, ngư dân sẽ khó khăn hơn lúc dong buồm vượt sóng, chắc ông cầu “ngài ngư” mang đến sự bình yên, no đủ cho dân làng.

Ông Nguyễn Ngọc Phường, Trưởng thôn Phương Diên cho biết: “Tục lệ của làng là người nào làm việc “từ” (hương khói cho đền thờ, miếu mạo) thì kiêm luôn việc gánh thuyền cho ngư dân khi cập bờ. Đối với dân miền biển, đền thờ “ngài ngư” là nơi linh thiêng, do vậy làng đã cử 2 ông là Hồ Thạnh và Mai Minh Dùng trông coi. Riêng hộ ông Thạnh thuộc diện hộ nghèo, ông không còn đủ sức khỏe đi biển nên mưu sinh bằng việc gánh thuyền đổi cá

Bài, ảnh: LÊ THỌ

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Củng cố vững chắc nền tảng từ thôn, tổ dân phố

Thôn, tổ dân phố là cấp gần dân nhất, là cấp trực tiếp tổ chức thực thi chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đồng thời là nơi kiểm nghiệm hiệu quả quản trị, củng cố niềm tin xã hội và xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.

Củng cố vững chắc nền tảng từ thôn, tổ dân phố
Rời vị trí, không rời trách nhiệm

Sắp xếp tổ chức đảng ở thôn, tổ dân phố (TDP) không chỉ là tinh gọn bộ máy mà còn là sự chuyển giao trách nhiệm. Tại Huế, nhiều bí thư chi bộ thôi giữ chức vụ vẫn sẵn sàng đồng hành, hỗ trợ người kế nhiệm, góp phần giữ vững đoàn kết ở cơ sở.

Rời vị trí, không rời trách nhiệm
Khẩn trương rà soát phương án sắp xếp thôn, tổ dân phố

Để triển khai Chỉ thị số 21/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ, UBND thành phố Huế yêu cầu các xã, phường hoàn thành rà soát, xây dựng phương án sắp xếp thôn, tổ dân phố (TDP) trước ngày 28/5. Đồng thời, hoàn thành việc xây dựng đề án, lấy ý kiến Nhân dân và trình HĐND cấp xã thông qua trước ngày 30/6/2026.

Khẩn trương rà soát phương án sắp xếp thôn, tổ dân phố
Khẩn trương sắp xếp thôn, tổ dân phố trước ngày 30/6

Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà vừa ký Chỉ thị số 21/CT-TTg ngày 20/5/2026 của Thủ tướng Chính phủ về việc sắp xếp thôn, tổ dân phố và bố trí, sử dụng, chế độ, chính sách đối với người hoạt động không chuyên trách ở cấp xã, ở thôn, tổ dân phố. Chỉ thị đặt ra nhiều yêu cầu cấp bách nhằm bảo đảm tinh gọn bộ máy, nâng cao hiệu quả quản lý ở cơ sở, đồng thời giữ vững ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội...

Khẩn trương sắp xếp thôn, tổ dân phố trước ngày 30 6

TIN MỚI

Return to top