ClockThứ Năm, 28/03/2019 14:16

Mội nước quê tôi

Dòng đục, dòng trongQuê mình cũng có lắm khe

Tôi nhờ chú em ở làng chụp vài bức ảnh về những con mội chảy từ độn cát xuống xóm làng quê tôi. Đó là những con nước trong vắt, mát rượi nhất của tuổi thơ làng quê một thuở. Chú em chỉ chụp được tấm ảnh một cái giếng nước trong, nhưng tôi có thể chắc chắn, chủ nhà đã khôn khéo xây dựng cái giếng này trên nguồn mội xưa, bởi chỉ có nước mội mới trong veo đến thế...

Nhắm mắt lại, tôi vẫn còn nhớ con đường dẫn lên mội Ong của xóm. Đó là con đường nhỏ ngoằn ngoèo mọc đầy cỏ gà và hai bên là những bụi tre cán giáo, những cây phi lao già. Tên mội Ong có cách giải thích, rằng nơi đó vốn mát mẻ nên loài ong thích về làm tổ nhưng tôi lại nghiêng về cách giải thích thứ hai đó là mội được các bậc tiền bối của làng xây dựng bằng các tảng đá tổ ong chung quanh và ngay giữa lòng mội có đến 4 tảng đá núi to, khá bằng phẳng để người dân giặt giũ quanh năm.

Mội Ong là con mội to nhất làng, đẹp nhất làng và tất nhiên có đông người đến tắm, giặt đông nhất làng. Ngay trên đầu mội Ong có một cây sanh cổ thụ tỏa bóng gần như bao trùm cả dòng nước. Vì thế, buổi sáng, trưa đứng bóng hay nắng ngả về chiều mội Ong đều mát. Rồi trên đầu mội còn có những cây khoai mài, thỉnh thoảng có ai đó vác mai lên đào được mấy củ to, trắng. Đó là một loại củ đặc sản của độn cát quê tôi...

Khi còn bé tẻo teo, tôi được đi mội Ong tắm mỗi lần mạ mang quần áo cả nhà đi giặt. Lớn lên mấy tuổi, đám trẻ con xóm Kế chúng tôi mỗi ngày tắm mội Ong hai ba bận. Dòng nước mội Ong mát lành là thế nên nay ở đầu nguồn con khe của mội Ong là những khu vườn quanh năm cây trái xanh tươi. Có cả mảnh ruộng hoang gần mội mọc đầy những cây nắp ấm, thường mở lá vào ban đêm để cho côn trùng bay vào làm thức ăn và cả những bờ rau ngổ thơm thật dễ chịu. Mảnh ruộng hoang đó còn là nơi trú ngụ của loài cá lia thia mà đám trẻ con chúng tôi thường bắt về thả vô chai nuôi rồi cho chúng đá nhau...

Sẽ có người thắc mắc rằng dòng nước mội khác với ao, hồ hay khe suối thế nào? Mội được bắt nguồn từ những mạch nước ngầm mà dân quê tôi gọi nôm na là những lỗ phun hay lỗ mội. Nước từ trong lòng đất tích tụ từ bao đời cứ phun trào quanh năm suốt tháng. Vì thế mội không bao giờ cạn nước, mùa hè nước mát và mùa đông thì nước ấm... Nước mội chảy liên tục nên sạch. Dân quê tôi có rất nhiều nhà gánh nước mội Ong để ăn uống hàng ngày. Đặc biệt, nấu chè xanh bằng nước mội thì nước xanh và ngon hơn...       

Mới đây về dự lễ khánh thành nhà thờ họ Lê, tôi mừng rỡ khi thấy ngay bên cạnh con đường dẫn vô nhà thờ họ tôi vẫn còn con khe nhỏ bắt nguồn từ một mội nước chảy trong veo. Tôi lại nhớ đến nhà ngoại tôi có một cái giếng cũng được xây ngay trên những lỗ mội. Nước của giếng nhà ngoại trong và mát, chảy tràn lên cả sân giếng mát rượi...

Phi Tân

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đi giữa đồng chiều

Những đứa trẻ làng quê lớn lên, rời xa những cánh đồng, chúng phải tập làm quen với thành phố xa lạ. Từ khoảnh khắc cất bước ra đi, mỗi chuyến về nhà đã hóa thành một món quà vô giá. Tôi về làng giữa độ lúa chín. Những cánh đồng rì rào như vẫy gọi vui mừng khi trông thấy đứa con xa quê trở về.

Đi giữa đồng chiều
Tăng phủ sóng “mắt thần” giám sát ở làng quê, ven biển

Không chỉ hướng đến mục tiêu đảm bảo an ninh - trật tự hay phát hiện vi phạm giao thông, nhiều địa phương ở khu vực phía nam TP. Huế đang chủ động mở rộng hệ thống camera giám sát để tăng cường theo dõi các hoạt động liên quan đến môi trường, cảnh báo thiên tai và giám sát hoạt động tàu thuyền có nguy cơ khai thác thủy sản bất hợp pháp.

Tăng phủ sóng “mắt thần” giám sát ở làng quê, ven biển
Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ
Cầu nối với cội nguồn

Huế gần đây ra đời nhiều công trình địa chí các cấp. Ví như, ở cấp làng có các công trình tiêu biểu như Địa chí văn hóa làng Mỹ Lợi (Lê Văn Thuyên, Lê Nguyễn Lưu và Huỳnh Đình Kết), Sống ở làng (Lê Bá Kỳ) và các nghiên cứu về làng Hải Cát, Phước Tích (Nguyễn Hữu Thông và cộng sự). Cấp xã có Địa chí văn hóa xã Quảng Thái của bộ ba tác giả Huỳnh Đình Kết, Văn Đình Triền và Trần Đình Tối. Ở cấp huyện, thị có Hương Thủy, Phong Điền, Quảng Điền (chuẩn bị ra mắt). Đặc biệt, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) cũng đã hoàn thành công trình địa chí dày đến 6 tập.

Cầu nối với cội nguồn
Thanh Phước bên ngã ba Sình

Làng Thanh Phước (thuộc phường Hương Phong, quận Thuận Hóa) nằm ở ngã ba Sình – nơi giao nhau giữa 2 dòng sông “thương nhớ” của xứ Huế là sông Bồ và sông Hương. Làng có truyền thống từ thế kỷ XV, gắn với vị khai canh làng là ngài Phan Niệm – Thành hoàng làng.

Thanh Phước bên ngã ba Sình

TIN MỚI

Return to top