ClockThứ Ba, 05/05/2020 09:45

“Không nắm níu được mô con…!”

HNN - Nắm rau củ và hàng xén các loại của mệ nằm dưới gốc cây. Chúng được nép vào sát hàng rào nhà người ta. Mệ thì ngồi xẹp ở phía ngoài, gương mặt trông thật thương. Hôm nay trật tự phường lại rảo qua…

“Mua giùm cho mệ đi con. Mai chừ không ai ghé lại. Mà hàng quán đậy điệm như ri, ai biết chi ngon chi dở mà ghé…” – Mệ nói, cuống quít dù gặp khách quen. Tôi nhặt vào giỏ mình nắm rau, miếng thơm, chanh ớt và chút ít hành ngò. Phải nói mệ đừng cho thêm, kẻo ăn không hết thì phí. Khi nào cần mấy đứa nhỏ lại chạy ra mệ, nhà cách có mấy bước chân...

Hỏi mệ ở một mình, lâu rày có phải chạy chợ thường xuyên như vầy không, giọng mệ chừng như đã quen chịu đựng “Khi ôn nằm xuống, mệ cũng chỉ cần rau cháo đủ qua ngày thôi. Có điều kỵ giỗ cúng chạp thì phải có tiền. Rồi lúc đau lúc ốm nữa nên phải phòng thân chớ con”. Hỏi chuyện, mệ nói có cô con gái ở Đà Nẵng, thi thoảng cũng gửi ra cho mẹ đôi ba trăm tiêu vặt. Còn ba anh con trai thì cũng cực khi suốt ngày theo công trình làm phụ nề, hay phụ xe tải. Vợ chồng con trai trưởng được ôn mệ cắt cho thửa đất, làm nhà ngay cạnh nhưng cũng không giúp gì được. “Con trai mệ thật thà lắm. Hắn cũng đi cả ngày, về là đã mỏi mệt rồi nên cũng thương… Con dâu thì hắn lo mấy đứa con, cũng lẹt xẹt việc ni việc tê. Nhưng con dâu không phải con mình – giọng mệ nghe buồn ơi luôn – Mấy hôm ống nước hư, mệ phải qua xin nước nhà người ta vì không dùng nhà con mình được. Chuyện chi rồi cũng tự mình thôi. Biết mấy đứa cực quá nên mệ không nói năng chi. Chừ ri chạy chợ được ngày mô đặng ngày nớ thôi con. Cái số “mền” hắn rứa…”.

Có bao nhiêu người đàn bà đã quen với chịu đựng như vậy, bằng cách cho đó là số phận của mình? Tôi nghe mắt mình rưng, nghĩ có bao nhiêu điều hàng ngày vẫn lướt qua, mà mình không thể nào biết hết và chia sẻ được hết. Cũng không biết có khi mô, vì điều chi mà tự bản thân tôi cũng nghĩ và cho là cái số của mình vậy không? Chắc có. Nhưng chắc là theo một cách khác, hướng khác vì hình như tôi và bao người khác nữa, cũng “mang sẵn” chút chịu đựng nào đó thì phải.

“Mệ kiếm chỗ nào ít nắng mà ngồi nghe, không thì ốm rồi khổ…! Mà có đau ốm thì cũng gọi con, gọi cháu chớ đừng tự mình lầm lụi nghe mệ”. Tôi chỉ biết nói có vậy trước khi bước đi. Nhưng thiệt, lòng nghe có điều chi tan nát khi mệ nói với “Ờ mệ gắng. Mà rứa chơ không nắm níu được mô con ơi…”.

An Bình Lê

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bữa cơm hạnh phúc

Khánh và Linh quen nhau trong một bữa cơm thân mật của nhóm bạn chung. Lần đầu tiên Khánh gặp Linh, mái tóc cô buông dài nhẹ qua vai, đôi mắt sâu thẳm và hai má lúm đồng tiền thật dễ thương. Điều đó đã gây ấn tượng từ lần đầu với Khánh. Sau vài tháng quen biết, Khánh đã đưa cau trầu đến nhà Linh dạm hỏi cô về làm vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Ngày mới

Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Ngày mới
Bức tranh màu nhớ

Thường là những ngày nghỉ trong tuần cuối của mỗi tháng, tôi thu xếp công việc để về quê, ở lại nhà mẹ một đêm và chắc chắn sẽ có một buổi ở nhà nội.

Bức tranh màu nhớ
Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

TIN MỚI

Return to top