ClockThứ Tư, 04/03/2020 10:19

Hơn cả một tình yêu

HNN - Tr. quyết định sẽ đặt một bó hoa thật đẹp để làm quà cưới cho cậu và mợ. Phải, họ không những không quá giàu để không cần tiền mừng cưới, thậm chí kinh tế họ rất khó khăn khi đã nhiều năm nay mợ phải cùng cậu chiến đấu với bệnh nan y. Nhưng bởi, tình yêu của họ đẹp đến mức mà theo Tr. nghĩ thì giá trị của đồng tiền không thể so sánh được.

Họ chưa cưới, nhưng Tr. đã quen gọi người đó là mợ. Trước đây, cậu từng có một gia đình, tưởng như đã quá tròn trĩnh. Rồi bỗng một ngày, người thân ngỡ ngàng nghe tin họ chia tay, cậu trở về nhà ở với ngoại, ra đi chẳng mang theo gì, kể cả quyền nuôi con. Thế rồi, cũng chẳng bao lâu nữa, người thân lại bàng hoàng nghe tin cậu đã mắc phải bệnh nan y. “Có lẽ vì thế mà ly hôn”, “Vợ chồng hoạn nạn sao chẳng lo cho nhau”... Người đoán già, kẻ đoán non. Nhiều câu hỏi đặt ra không có câu trả lời cụ thể, dần cũng bị lãng quên theo thời gian. Và, cũng một lần nữa, người thân, chòm xóm lại nở nụ cười cảm thông khi có người phụ nữ mà như cậu nói là bạn học ngày xưa đến chăm sóc, thuốc thang, bầu bạn cùng cậu.

Chu đáo, tận tình và không toan tính, người phụ nữ ấy đã nhanh chóng thu hút sự thán phục của tất cả mọi người. Ngày mợ mang hành lý đến sống chung với cậu cũng rất lặng lẽ, nhưng nhiều người đã thầm mừng cho cậu. Đã không ai tặng quà, không có nhẫn cưới hay một nghi lễ nào đúng theo phong tục, nhưng người thân của cậu cứ dựa vào vị trí của mình để xưng hô với người phụ nữ ấy. Chị em Tr. và mấy đứa em con dì thì gọi là mợ, những người con của cậu ba, cậu tư thì gọi mợ là thím; người lớn gọi chị, gọi em... thân mật theo đúng vai vế trong họ hàng. Và cũng theo đó, mọi người luôn dành cho mợ sự kính trọng nhất như để động viên, giúp mợ có thêm nghị lực để cùng cậu chiến đấu với bệnh tật.

Thế rồi, cách đây chưa lâu, cậu mời mọi người về nhà ngoại tổ chức họp gia đình. Cậu thông báo cậu và mợ sẽ tổ chức đám cưới! Tưởng chừng điều đó là không cần thiết, bởi hầu hết mọi người đã ngầm công nhận họ là vợ chồng; và, giờ hai người cũng đều đã ngoài 50 tuổi. Thế nhưng, đã không có nhiều câu hỏi đặt ra. Và, cũng như nhiều lần cậu công bố những quyết định quan trọng của đời mình, mọi người, đa số đều tán thành.

Có lẽ không chỉ riêng Tr., mà những người có mặt hôm đó đều cùng lúc có hai luồng cảm xúc. Linh cảm một điều gì đó không tốt về bệnh tật của cậu; và cảm xúc dạt dào về tình cảm họ dành cho nhau. Nó lớn hơn cả một tình yêu!

ĐĂNG VIỆT

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Học cách đưa ra quyết định có trách nhiệm

Từ thực tế nhiều học sinh còn lúng túng trước những lựa chọn quan trọng trong học tập và cuộc sống, hai học sinh Trường THPT Cao Thắng đã thực hiện đề tài “Rèn luyện năng lực ra quyết định có trách nhiệm cho học sinh THPT thông qua mô hình FIDS”, gợi mở một hướng tiếp cận mới trong giáo dục kỹ năng sống cho học sinh.

Học cách đưa ra quyết định có trách nhiệm
Bữa cơm hạnh phúc

Khánh và Linh quen nhau trong một bữa cơm thân mật của nhóm bạn chung. Lần đầu tiên Khánh gặp Linh, mái tóc cô buông dài nhẹ qua vai, đôi mắt sâu thẳm và hai má lúm đồng tiền thật dễ thương. Điều đó đã gây ấn tượng từ lần đầu với Khánh. Sau vài tháng quen biết, Khánh đã đưa cau trầu đến nhà Linh dạm hỏi cô về làm vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Ngày mới

Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Ngày mới

TIN MỚI

Return to top