ClockThứ Hai, 12/10/2020 10:39

Hoa bay lên trời

HNN - Những ngày mưa, tôi ngồi nhìn ra ngõ. Trong những người vội vã chạy ngang, tôi cố tìm một bóng dáng thân quen dưới làn mưa ướt át. Cơn mưa tháng tám không dài, đủ cho một vài bài hát vu vơ cùng nỗi nhớ se sắt chợt dưng lại trở về. Cánh đồng ướt át, con sông cũng ướt át, nỗi nhớ từ con tim thỉnh thoảng lại thập thò mở cửa nhà người dưng.

Mùa thu vàng hoa cúcNhư một giấc mơ

Trước nhà dòng sông Hiếu chảy ngang, bao ngày cạn nước giờ sông vồ vập thấy rõ. Bắc một chiếc ghế ngoài hiên, ngồi nhìn sông, nghĩ ra bao tuồng tích. Nhưng có lẽ cắt nghĩa gần nhất vẫn là lòng người, sự yêu thương giữa tình thân người xưa mới đặt chữ Hiếu. Không những chút tình, mà nó là cả một dòng sông, mênh mang, bất tận.

Có khi ngồi nhìn mưa, có khi mơ hồ, chuyện ngày xửa ngày xưa và nghe mùi ẩm mốc từ ngôi nhà cũ. Lẽ dĩ nhiên nhớ về những con người cũ, trong mái nhà lúp xúp. Tiếng hát từ chiếc máy cát – sét thả ra theo mưa “à ơi, hoa bay lên trời…”. Những ngày mưa nghe câu hát đó như ai oán, hằn trong nó là chuyện tình và trên tất cả là nó còn vấn vương.

Tôi thường có thói quen rất lỡ làng. Cứ tạo cho mình những không gian không buồn không được. Một chiếc ghế, tách trà và ly cà phê bắt mặt ngồi nhìn sông vào những buổi chiều. Thường tháng tám mưa hay đi ngang giờ đó. Và nó kéo theo vô số sự tĩnh lặng, vắng trẻ, vắng người, vắng cả những lo toan. Chỉ còn mưa, chỉ còn tiếng nhạc, chỉ còn khói vội bay đi lưng chừng trời gặp mưa rồi biến mất, còn tiếng hát à ơi…

Em cứ hay dò hỏi lòng, mỗi lần tôi bắc ghế ra hiên. Kiểu như người ở bên cạnh chẳng ngó ngàng mà con sông ngoài kia cứ dán mắt suốt mùa mưa gió. Tôi cũng lặng im, thả thân mình chơi vơi nhìn ra sông để kiếm tìm. Có khi, trong mưa gió, trong những vội vàng có người sẽ đi ngang, có người không có chỗ trú mưa vào xin dừng chân một chút. Mong ước, có khi thành hiện thực, có khi không. Nhưng nếu không chờ mong sẽ chẳng có gì để sống, bằng với lòng mình, cho thỏa những khát khao.

Tôi ngước mắt lên trời, giữa mưa tháng tám còn vô số mây trắng trôi qua bầu trời. Mây trôi lang thang, ước mơ trôi lang thang, có khi gặp nhau ở tận cùng nỗi nhớ. Trong những giấc mơ về mưa, tôi vẫn thường nhảy nhót, một đứa trẻ con trên đồng không lạnh, không nghe gió mưa, chỉ nghe tiếng mạ tôi, từ mái nhà cũ về ăn cơm. Xoay mình trong mưa gió, tôi trở về nhà ngồi bên bát cơm nghi ngút khói, có khi đi hết đời mình, đó vẫn là bát cơm ngon nhất tôi có được trong những ngày mưa.

Sông Hiếu chảy về đâu, ngọn nguồn sông ở đâu mà tình yêu và nỗi nhớ lẽo đẽo theo những ngày mưa không dứt. Sông cắm cúi chảy, làn nước lửng lơ trôi mà cứ nghĩ có khi sông sẽ hao gầy. Nhưng nhìn về phía thượng nguồn con sông thì biết chắc nó chẳng bao giờ cạn. Tình yêu này mãi trôi, cứ miệt mài, như nỗi nhớ về ai mãi mãi không dứt, theo những cơn mưa.

Bài hát nào còn đọng lại trong đây, những ngày mưa rồi chợt dưng có nắng. Có một vài lời như oán trách, nhưng kỳ thực đó là tình yêu, khi nỗi nhớ thả vào không gian biết ai có nhận lấy “à ơi hoa bay lên trời cây chi ở lại, à ơi hoa cải lên trời, rau răm ở lại, chịu lời đắng cay…”.

THANH LINH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Em về Vỹ Dạ

Phúc là sinh viên năm 3 học chuyên ngành hóa dược ở Đà Nẵng. Cô chân chất và tếu táo. Chính cái nét này của Phúc lại có sức hút lạ kỳ. Trong dãy trọ của nhà Phúc, một dạo, có một thanh niên người Huế vào ở. Bọn con gái kháo nhau chàng trai trọ ở phòng cuối có nước da đen phong trần, vững chãi làm sao. Mùa đông trên Hòa Khánh lạnh dữ lắm, có bờ vai ảnh tựa vào là ấm ru luôn. Phúc chả quan tâm.

Em về Vỹ Dạ
Trao 180 phần quà tri ân người có công

Ngày 25/7, Quỹ Khởi sự từ tâm tổ chức lễ dâng hương, dâng hoa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Phú Gia (xã Phú Vang) và tổ chức tặng quà tri ân đến các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người có công với cách mạng nhân dịp 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Trao 180 phần quà tri ân người có công
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương

TIN MỚI

Return to top