ClockThứ Hai, 12/10/2020 10:39

Hoa bay lên trời

HNN - Những ngày mưa, tôi ngồi nhìn ra ngõ. Trong những người vội vã chạy ngang, tôi cố tìm một bóng dáng thân quen dưới làn mưa ướt át. Cơn mưa tháng tám không dài, đủ cho một vài bài hát vu vơ cùng nỗi nhớ se sắt chợt dưng lại trở về. Cánh đồng ướt át, con sông cũng ướt át, nỗi nhớ từ con tim thỉnh thoảng lại thập thò mở cửa nhà người dưng.

Mùa thu vàng hoa cúcNhư một giấc mơ

Trước nhà dòng sông Hiếu chảy ngang, bao ngày cạn nước giờ sông vồ vập thấy rõ. Bắc một chiếc ghế ngoài hiên, ngồi nhìn sông, nghĩ ra bao tuồng tích. Nhưng có lẽ cắt nghĩa gần nhất vẫn là lòng người, sự yêu thương giữa tình thân người xưa mới đặt chữ Hiếu. Không những chút tình, mà nó là cả một dòng sông, mênh mang, bất tận.

Có khi ngồi nhìn mưa, có khi mơ hồ, chuyện ngày xửa ngày xưa và nghe mùi ẩm mốc từ ngôi nhà cũ. Lẽ dĩ nhiên nhớ về những con người cũ, trong mái nhà lúp xúp. Tiếng hát từ chiếc máy cát – sét thả ra theo mưa “à ơi, hoa bay lên trời…”. Những ngày mưa nghe câu hát đó như ai oán, hằn trong nó là chuyện tình và trên tất cả là nó còn vấn vương.

Tôi thường có thói quen rất lỡ làng. Cứ tạo cho mình những không gian không buồn không được. Một chiếc ghế, tách trà và ly cà phê bắt mặt ngồi nhìn sông vào những buổi chiều. Thường tháng tám mưa hay đi ngang giờ đó. Và nó kéo theo vô số sự tĩnh lặng, vắng trẻ, vắng người, vắng cả những lo toan. Chỉ còn mưa, chỉ còn tiếng nhạc, chỉ còn khói vội bay đi lưng chừng trời gặp mưa rồi biến mất, còn tiếng hát à ơi…

Em cứ hay dò hỏi lòng, mỗi lần tôi bắc ghế ra hiên. Kiểu như người ở bên cạnh chẳng ngó ngàng mà con sông ngoài kia cứ dán mắt suốt mùa mưa gió. Tôi cũng lặng im, thả thân mình chơi vơi nhìn ra sông để kiếm tìm. Có khi, trong mưa gió, trong những vội vàng có người sẽ đi ngang, có người không có chỗ trú mưa vào xin dừng chân một chút. Mong ước, có khi thành hiện thực, có khi không. Nhưng nếu không chờ mong sẽ chẳng có gì để sống, bằng với lòng mình, cho thỏa những khát khao.

Tôi ngước mắt lên trời, giữa mưa tháng tám còn vô số mây trắng trôi qua bầu trời. Mây trôi lang thang, ước mơ trôi lang thang, có khi gặp nhau ở tận cùng nỗi nhớ. Trong những giấc mơ về mưa, tôi vẫn thường nhảy nhót, một đứa trẻ con trên đồng không lạnh, không nghe gió mưa, chỉ nghe tiếng mạ tôi, từ mái nhà cũ về ăn cơm. Xoay mình trong mưa gió, tôi trở về nhà ngồi bên bát cơm nghi ngút khói, có khi đi hết đời mình, đó vẫn là bát cơm ngon nhất tôi có được trong những ngày mưa.

Sông Hiếu chảy về đâu, ngọn nguồn sông ở đâu mà tình yêu và nỗi nhớ lẽo đẽo theo những ngày mưa không dứt. Sông cắm cúi chảy, làn nước lửng lơ trôi mà cứ nghĩ có khi sông sẽ hao gầy. Nhưng nhìn về phía thượng nguồn con sông thì biết chắc nó chẳng bao giờ cạn. Tình yêu này mãi trôi, cứ miệt mài, như nỗi nhớ về ai mãi mãi không dứt, theo những cơn mưa.

Bài hát nào còn đọng lại trong đây, những ngày mưa rồi chợt dưng có nắng. Có một vài lời như oán trách, nhưng kỳ thực đó là tình yêu, khi nỗi nhớ thả vào không gian biết ai có nhận lấy “à ơi hoa bay lên trời cây chi ở lại, à ơi hoa cải lên trời, rau răm ở lại, chịu lời đắng cay…”.

THANH LINH

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt

TIN MỚI

Return to top