ClockThứ Ba, 30/03/2021 09:51

Gắn kết tình thân

HNN - 21 năm gặp lại, tôi và anh họ mình suýt không nhận ra nhau nếu anh không đi cùng em trai của tôi. Anh vẫn vậy, vẫn giọng nói chậm rãi, hiền từ, chỉ là không còn trẻ như trước. Người đàn ông đã ngoài năm mươi dạn dày sương gió, đã lên chức ông ngoại tất nhiên không thể bổ bã như thời trẻ. Em gái họ là tôi cũng đã U40, chồng con đuề huề nên cũng không thể nhảy bổ vào anh như thời còn son trẻ nhưng tình cảm thì vẫn thế, vẫn thương quý nhau như anh em ruột thịt.

Cảm ơn mùa xuânNgười đi chợ của xómBông hồng đỏ

Ngày tôi vào thăm anh, lúc đó chỉ vừa học xong 12, anh thì thất cơ lỡ vận từ Bắc vào Đắk Lắk để dựa vào gia đình nên cuộc sống rất khó khăn. Tôi vẫn nhớ như in cả nhà anh ở trong một căn phòng thuê chật hẹp được đóng bằng ván cũ. Được cái là căn phòng đối diện chợ nên dù chỉ là tiệm bạc nhỏ nhưng cũng đủ để hai vợ chồng và con cái đắp đổi qua ngày.

Thời gian trôi qua, tôi cũng cuốn theo công việc, cơm áo gạo tiền nên anh em cũng không có dịp gặp nhau. Thỉnh thoảng chỉ trao đổi qua điện thoại hoặc nghe từ người làng mỗi khi họ về quê, rằng anh chị bây giờ cuộc sống ổn lắm. Tôi thật sự mơ hồ về cái sự ổn của anh cho đến khi gặp, xem ảnh và nghe anh kể về cuộc sống của mình.

Sau khi chủ cho thuê căn phòng muốn bán, anh chị đã vay mượn để mua lại rồi với sự giúp của O tôi (là mẹ anh), họ đã mở được tiệm vàng. Công việc làm ăn cứ thế tiến tới và thuận lợi. Bây giờ cơ ngơi ba nhà mặt tiền ở phố cộng vài lô đất, xe cộ... là thành quả của vợ chồng anh sau hơn 30 năm “lăn lộn” nơi vùng đất mới.

“Anh không tự hào điều đó, bởi của cải vật chất dù nhiều nhưng không có sức khoẻ, con cái hư hỏng, gia đình không hòa thuận thì có ý nghĩa gì đâu. May là anh chưa từng gặp phải hoàn cảnh đó. Đó mới là điều anh tự hào nhất”, anh nói.

Kết quả đó không phải chỉ do anh mà có, mà còn  nhờ mẹ anh-một người phụ nữ đúng chuẩn Huế: chu đáo, nghiêm khắc, mẫu mực nhưng cũng hết lòng yêu thương con cái, trách nhiệm với gia đình hai bên.

Lúc anh thất cơ lỡ vận cũng một tay O định hướng, giúp đỡ. Lúc em rể anh bể nợ do cờ bạc, O cũng chèo lái, kêu gọi toàn bộ anh chị em đoàn kết khuyên bảo giúp đỡ để vực dậy kinh tế. Cũng may người em rể đó giờ tu chí làm ăn, cuộc sống cũng bắt đầu sung túc trở lại. Rồi những người em khác của anh, cũng với sự định hướng của mẹ anh đã có công việc, nhà cửa ổn định. “Ra ngoài thế nào thì không biết nhưng cứ về nhà là răm rắp. Có tôn ti trật tự, trên ra trên dưới ra dưới, cấm có chuyện lộn xộn ở nhà anh”, anh nói về gia đình mình như để khẳng định về vai trò “nhạc trưởng” của O.

Thật ra, tôi không lạ gì việc đó vì từng có thời gian ăn ở nhà O lúc hè năm cuối cấp 3.

O chu đáo đâu ra đó và nghiêm khắc như thế nên con cháu dâu rể hơn 20 người nhưng luôn hoà thuận yêu thương nhau. Hễ gia đình ai có khó khăn gì là đồng lòng hỗ trợ, giúp đỡ. Thế hệ thứ ba là các cháu thấy ba mẹ chúng yêu thương anh em như thế nên cũng gắn bó, đoàn kết với nhau. Mối quan hệ của chúng tôi cũng bắt nguồn từ đó mà luôn tốt đẹp đến bây giờ. 

Thế nên trở về Huế lần này, dù quê chúng tôi cách thành phố 40km, anh còn phải lo chuyện xây lăng mộ cho ông bà nhưng cũng không quên sắp xếp thời gian để lên phố thăm chúng tôi, khi thấy các em mình quá bận rộn.

Tôi càng thấu hiểu vì sao O luôn đặt quy định ít nhất mỗi tháng đại gia đình con cháu phải gặp nhau một lần, ăn chung một bữa cơm. Đó có lẽ là cách gắn kết tình anh em ruột thịt dù cũ nhưng luôn hiệu quả, nhất là trong thời đại công nghệ số, khi mà những “giá trị ảo” có vẻ như ngày càng được xem trọng hơn những giá trị “thật”.

Hồng Tâm

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bữa cơm hạnh phúc

Khánh và Linh quen nhau trong một bữa cơm thân mật của nhóm bạn chung. Lần đầu tiên Khánh gặp Linh, mái tóc cô buông dài nhẹ qua vai, đôi mắt sâu thẳm và hai má lúm đồng tiền thật dễ thương. Điều đó đã gây ấn tượng từ lần đầu với Khánh. Sau vài tháng quen biết, Khánh đã đưa cau trầu đến nhà Linh dạm hỏi cô về làm vợ.

Bữa cơm hạnh phúc
Ngày mới

Một ngày tháng năm, tôi ngồi trong quán nhỏ nhìn vào khoảng trời bao la trong mắt mình. Cảnh phố thật yên bình và đẹp đẽ biết bao. Hàng cây xanh rung rinh lá, vài chú chim chuyền cành đùa vui, thỉnh thoảng hót lên ríu rít tìm đôi. Nắng nhẹ nhàng đổ lên các tầng cây. Cây ôm lấy mà hít thở. Tận bên trong chính mình, tôi cảm nhận sự sống đang cuộn chảy một cách bình lặng.

Ngày mới
Hoạ sĩ Nguyễn Duy Hiền và tình yêu dành cho Huế

Không khó để tìm ra ngôi nhà và cũng là Gallery của họa sĩ Nguyễn Duy Hiền. Từ dốc Nam Giao đi lên, con đường Lê Ngô Cát thuộc phường Thủy Xuân có nhiều đoạn dốc thoai thoải trồng nhiều thông nên ngang qua đây người ta luôn có cảm giác đây là một Đà Lạt thứ hai của Huế. Ngôi nhà của họa sĩ Nguyễn Duy Hiền nằm trên trục đường đó và nhìn sang bên kia là chùa Từ Hiếu.

Hoạ sĩ Nguyễn Duy Hiền và tình yêu dành cho Huế
Gắn kết cộng đồng, thúc đẩy du lịch địa phương

Ngày hội Văn hóa, Thể thao và Du lịch các dân tộc miền núi thành phố Huế lần thứ I năm 2026 không chỉ là sân chơi tinh thần ý nghĩa cho đồng bào các dân tộc, mà còn là đòn bẩy quan trọng để kích cầu du lịch, tôn vinh khối đại đoàn kết các dân tộc và thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội bền vững địa phương.

Gắn kết cộng đồng, thúc đẩy du lịch địa phương

TIN MỚI

Return to top