ClockThứ Ba, 11/02/2020 10:46

Chọn một cách sống

HNN - Không biết từ khi nào, những bộ áo quần chị mặc đều chuyển sang tông trầm. Thoạt đầu chị bảo, chúng trông sang hơn, nền nã hơn. Lần sau chị cười nhẹ khi bảo, chọn chúng vì chị cũng bắt đầu có tuổi rồi…

Duyên gần“Mình sẽ không về ...”Qua một ngày đường

Tôi cũng không rõ mình bị mặc định bởi những điều chị nói từ khi nào. Chỉ thấy là mình cũng quen đến nỗi chẳng đặt dấu hỏi nào nữa về những trang phục mầu trầm của chị. Rồi cũng quen dần với những đường nhăn chân chim đan nhau ngày một dầy hơn nơi đuôi mắt chị. Quen với đôi mắt chầm chậm vì tình trạng sụp mí và quen với cả cách trò chuyện lan man đông tây với rất nhiều dấu hỏi của chị.

Đến một ngày, tôi nhận ra không phải mình quen, mà đã dễ dàng chấp nhận sự thay đổi. Ở chị. Đó là khi chị yếu ớt phản kháng “chừng nào em có cháu, em cũng sẽ như chị thôi!”. Thật tình, tôi không rõ cái chừng nào ấy là khi nào, bao lâu nữa, nhưng câu chuyện mà vợ chồng tôi đã nói với con, trong một buổi tối gia đình ở hôm nào đó là ba mẹ sẽ giúp hết sức mình, bằng tất cả những gì có thể. Nhưng sự giúp ấy phải được thực hiện trên tinh thần tự lập của các con trước. Ví dụ bây giờ các con cứ dành dụm lương tháng cho những việc có ích sau này; biết cách chi tiêu hợp lý và trân trọng những gì mình có. Sau này các con có cháu, đương nhiên ba mẹ luôn bên cạnh và luôn hỗ trợ rồi, nhưng ba mẹ không phải bảo mẫu, cũng không phải là người giúp việc vì ba mẹ còn có cuộc sống của mình nữa…

Hôm đó, khi nghe tôi, nhân một điều gì đó, đã nói lại điều này, chị bảo “cứ về hưu, làm ông làm bà đi, tụi em cũng sẽ như anh chị thôi”. Tôi không nghĩ là mình lý thuyết vì chưa trải nghiệm, nhưng hôm đó, tôi đã khá xót xa khi đề nghị chị nhìn lại mình, quanh năm suốt tháng với những bộ áo quần màu cũ, thùng thình, lặn lội mọi ngóc ngách, cất đặt mọi thứ đồ đạc từ trong nhà, góc vườn đến tất bật với từng bữa cơm; dành hết phần lo hai đứa cháu của vợ chồng hai đứa con. Khi tôi đặt câu hỏi, chả nhẽ đó mới là cuộc sống sau khi nghỉ hưu của chị? Đâu rồi người phụ nữ hoạt bát, sắc sảo cắt đặt mọi thứ đâu ra đấy trong các cuộc họp? Đâu rồi người đàn bà mê say những bài thơ, thích thú những trang viết thấm đẫm tình người?...chị đã im lặng. Im lặng mãi cho đến khi rời đi.

Ít lâu sau, tôi thấy chị bên những người bạn trong một chuyến du lịch đến một nơi rất xa. Trông chị thoải mái và hạnh phúc với những hình ảnh tươi tắn trên dòng thời gian của facebook. Không comment gì, nhưng tôi biết, có một điều gì đó cũng bắt đầu thay đổi.

Hôm qua chị ghé qua, trên chiếc xe đạp. “Chị mới sắm đó. Cũng định sửa lại cái xe đạp cũ nhưng chị bạn can, nói đã đến lúc nghĩ đến mình rồi, và cũng cần một chiếc xe đảm bảo an toàn nữa. Có lý thiệt. Giờ nó sẽ cùng chị rong ruổi thể dục mỗi sáng, đi chợ, cà phê, thăm bạn bè…”. Tôi có thể đọc được sự hào hứng trong giọng chị và đã cười khi chị ngoái lại bảo “tháng nữa thôi, là chị sẽ bớt được vài kg. Đợi đấy mà xem”…

Yên Minh

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp
Mâm cơm của mẹ

Trong căn phòng karaoke mờ ảo ánh đèn, mùi thuốc lá hòa quyện với men bia nồng nặc tạo nên bầu không khí ngột ngạt. Bình ngửa cổ dốc cạn cốc bia với đối tác lớn quen thuộc giữa những tiếng nhạc xập xình. Cuộc sống của Bình từ khi đi làm, lấy vợ luôn cuốn theo các mối quan hệ này nọ, phát triển bản thân và dần dần vắng nhà là chuyện thường tình. Sáng cắp cặp đi làm đến đêm khuya mịt mới về, người sặc mùi bia rượu.

Mâm cơm của mẹ
Người gieo hạt

15 năm trôi qua, tôi còn nhớ như in khuôn mặt con gái tôi vừa đi học về, chìa ra bài tập làm văn và thốt lên hai tiếng “ba nì”, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng nói nghèn nghẹn. Liếc qua, điểm số 4,5 cùng lời phê bằng mực đỏ của giáo viên đập ngay vào mắt. Tôi an ủi con rồi giữ lại bài văn đến tận hôm nay, như một kỷ niệm khó quên này.

Người gieo hạt

TIN MỚI

Return to top