ClockChủ Nhật, 17/03/2024 14:02

Chầm chậm tháng Ba

HNN - Tháng Ba, đôi khi mình muốn ngồi thật lâu dưới một tán cây. Những dải nắng trùng trình rọi qua vòm lá rậm, rắc mật lên bờm hoa mê mướt tím, đậu lại trên đôi cánh bầy sẻ đang mổ vào hư vô. Màu xanh ngợp đầy của lá tràn vào lồng ngực tháng Ba, như thôi thúc người ta hoài vọng về một quãng đồng mùa con gái, một cánh rừng rộng đến mộng mị, hay ấp ủ chiêm bao trong mảnh vườn tuổi nhỏ. Lứa gió đầu xuân hãy còn hây hẩy, nhu mì, nhón tay mở những cánh cửa tỉnh thức, thả bầy ý nghĩ đi rong. Giữa quãng vắng tưởng như bất động, mình ngồi đợi những xa xôi quay về.

Ơi nắng tháng Ba!Giữa miền tháng ba

 

Nhận ra hoa cỏ, nắng gió quanh mình cũng có ngôn ngữ, tiếng nói riêng. Một miền hoa tím đến xiêu lòng như thôi thúc người ta sao không dịu dàng với nhau hơn. Những vân nắng phiêu dao đan cài phía khung cửa khép hờ, thầm gửi một thông điệp hãy ngoái nhìn những chân phương quanh mình. Tiếng mưa đầu mùa thẽ thọt, rủ rỉ, gọi những thân tình ngồi lại bên nhau, cùng sẻ san khoảnh khắc không có mặt của những phụ rẫy giả tạo… Thứ ngôn ngữ ấy vẫn âm thầm gói trong nắng mưa, trong cây cỏ, chỉ còn đợi người mở lòng là nghe thấy.

Ngồi thật lâu dưới một tán cây, mình thường nghĩ về vẻ đẹp của những nỗi buồn. Có những nỗi buồn đẹp như tiếng chuông ai thỉnh phía hư không, trong một sớm tháng Ba thuần hậu chỉ có sương và gió. Chúng ắt hẳn được gợi lên từ những kín đáo đằm dịu như sóng loang mặt hồ, dẫu có trải qua bao xao động thì cuối cùng cũng trở về sự tĩnh tại vẹn nguyên.

Như những khi từ sau nhà trông ra vạt đồi ảo mờ trong hơi thở của rừng, mình sẽ cố níu cơn sóng thời gian trôi qua tâm trí chậm lại đôi chút. Để nỗi buồn ứa lên sóng sánh và ký ức trở thành bầy chim lũ lượt bay về đậu trước mặt. Lúc ấy, mình nhớ dáng mẹ về từ đồi dương liễu cùng đôi quang gánh khẳm đầy lá dương, bước chân rẽ ngược chiều gió thổi, chiếc nón lá lệch vành vương vài cọng lá khô. Những chồng lá dương sẽ được mẹ chất đầy dưới chái hiên sau, để dành nhóm ngọn lửa mùa xuân ấm nồng. Mẹ thường thức khi hơi sương còn la đà ngang mặt, và trở về lúc vừng dương vừa chớm tỏ. Sương xuống đầm đậm dọc đường về dường như làm gánh lá nặng hơn. Đó là một hình ảnh dìu dịu buồn mà đẹp chẳng cần lý giải, đã lưu lại mãi trong tâm trí mình dẫu đã bộn đầy năm tháng.

Ngồi thật lâu dưới một tán cây, giữa bóng mát đầy ủi an và thanh lành, mình bắt đầu một chuyến đi mải miết vào bầu tâm tưởng. Ngồi thật lâu, sẽ nghe được những vân vi từ một chùm gió tràn vào sân nhà, tiếng đập cánh của chú chim ẩn mình trong bụi rậm, con ong say mật lượn quanh những khóm hoa dại vừa nở vừa tàn. Từng nhịp thở hòa vào thinh vắng, mình hoàn toàn tự do trong một khoảng lặng dường như không có đường biên. “Sức mạnh của im lặng chính là để đôi mắt - cửa sổ tâm hồn, lên tiếng. Khi im lặng, ta nghe thấy rõ hơn những chiều sâu” (Agnes Ledig).

Mình tập làm một gợn mây trắng cứ khoan thai trôi cùng những đức tin. Cây lá với dòng diệp lục êm ả sẽ làm dịu đi ánh nhìn đa đoan và ru ngủ những đắng chát đã từng. Sự tĩnh lặng như sương non đầu ngày dần khỏa lấp tất cả. Luôn có những ngăn trống giữa lòng mình vừa vặn cho những dở dang. Người ta thường cố lấp đầy bao hao khuyết, nhưng chẳng nhận ra vạn vật trên thế gian đều có riêng một giới hạn, và đôi khi trái tim cũng cần một điểm dừng, khép lại những vời xa.

Tháng Ba ngoài kia cứ đi qua chầm chậm…

Sa Lam
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ánh sáng hy vọng từ ký ức

Sau gần 20 năm thực hành nghệ thuật, Nguyễn Văn Hè nhận ra bản thân luôn quay về một câu hỏi: Làm thế nào để ký ức có thể được chuyển hóa thành hy vọng? Và câu trả lời được chàng họa sĩ người Huế gói gọn trong triển lãm “Xếp một khoảng trời” được anh cất công đưa từ ngọn đồi Kim Sơn vào tận TP. Hồ Chí Minh giới thiệu đến công chúng vào những ngày giữa tháng 7.

Ánh sáng hy vọng từ ký ức
Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức

Gần 20 năm qua, anh Ngô Quý Đức (quê Hà Nội, hiện sinh sống tại Huế) dành nhiều thời gian rong ruổi khắp các làng nghề truyền thống, gặp gỡ nghệ nhân, sưu tầm tư liệu và tìm cách lưu giữ những giá trị văn hóa đang dần mai một. Xuất thân từ ngành công nghệ thông tin, anh lại chọn gắn bó với hành trình bảo tồn di sản và kết nối các giá trị làng nghề với đời sống đương đại. Với Huế ngày nay, anh chia sẻ về những câu chuyện đáng nhớ và những dự định sắp tới.

Giữ nghề không chỉ là lưu giữ ký ức
Keng keng… tiếng kẻng

Ở những vùng đất thấp trũng ven phá Tam Giang, tiếng kẻng quen thuộc vẫn hiện diện trong ký ức của nhiều thế hệ, trở thành tín hiệu quan trọng trong những thời khắc gian nguy.

Keng keng… tiếng kẻng
Giữ lại những ký ức của một vùng đất

Mỗi vùng đất đều có những ký ức riêng của mình. Có những ký ức được lưu giữ trong sách sử, trong bia đá, trong đình chùa, miếu mạo. Nhưng cũng có những ký ức hiện diện rất đỗi bình dị trong tên gọi của một ngôi làng, một xóm nhỏ, một bến nước hay một cánh đồng. Trải qua hàng trăm năm, những địa danh ấy không chỉ giúp con người xác định nơi chốn cư trú mà còn trở thành một phần của bản sắc văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Giữ lại những ký ức của một vùng đất
Dòng sông thương nhớ

Có dòng sông chảy qua thương nhớ, mang theo những ngày cũ lặng lẽ trôi về phía xa xăm. Con nước ấy, ngược dòng là miền ký ức sâu thẳm, xuôi dòng là điệu hò “mái nhì mái đẩy”, là phù sa đỏ nặng đôi bờ. Người ta nói rằng, Huế sinh ra từ dòng Hương, như đứa trẻ lớn lên từ nhịp tim dịu dàng của mẹ. Và đôi khi, vào những buổi chiều bảng lảng sương, tôi có cảm giác dòng sông ấy cũng biết trở dạ…

Dòng sông thương nhớ

TIN MỚI

Return to top