ClockThứ Ba, 16/05/2023 15:05

Biết ơn từ những điều bình dị

HNN - Mồ côi mẹ ngay từ thuở lọt lòng, bố phải tự lập sớm hơn những bạn bè cùng trang lứa. Hồi ấy nhà bố nghèo, cơm không đủ ăn nên bố nghỉ học giữa chừng để phụ gia đình. Càng trong khó khăn, bất hạnh, bố luôn tìm cách vượt lên để gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Nghe từng cung bậc cuộc sốngTrao “giọt vàng” hy vọng

leftcenterrightdel
 

Chưa bao giờ tôi thấy bố khóc, than khổ than khó mà chỉ thấy bố miệt mài làm việc. Ông bà ngoại vì quý đức tính chịu thương chịu khó, bản lĩnh trượng phu của bố mà gả mẹ - vốn là người con gái xinh đẹp ở làng khi ấy. Bố dạy tôi nên biết cám ơn mọi thứ đến với mình, dẫu thuận lợi hay bất trắc. Ngay cả những người bước vào cuộc đời mình, mình cũng cám ơn vì chính họ dẫu tốt hay không tốt cũng khiến cuộc sống mình thêm thi vị. Mỗi sáng thức dậy, tôi luôn thầm biết ơn vì mình được sống, được làm con gái của bố, luôn có bố cạnh bên dù vui tận cùng hay buồn tột độ.

Vừa qua, đoạn clip kể về chàng thanh niên tên Nguyễn Giang quê ở miền Tây đã gây xúc động mạnh trong cộng đồng mạng. Anh bị điện giật mất hai tay khi đi hái dừa vài năm trước. Anh không kêu gọi hỗ trợ mà đều đặn mỗi tối livestream bán hàng đến 1-2 giờ sáng để phụ giúp kinh tế nuôi vợ và ba đứa con thơ. Khuôn mặt hiền lành, tính khí thật thà chất phác nên hàng anh bán được nhiều người ủng hộ.

Có người gặp biến cố, họ dễ dàng trở nên gai góc, lạnh lùng, gắt gỏng, thậm chí căm ghét với cả thế giới và có xu hướng than thân trách phận. Nhưng cũng có những người, càng trong nghịch cảnh, càng không đầu hàng số phận và biết ơn vì ít ra còn được hiện diện trên cuộc đời này. Chừng nào còn sống là còn thương, còn tin, còn biết ơn, còn hy vọng. Như chính nụ cười hồn hậu luôn nở trên môi anh Giang, dù đôi khi buổi livestream chỉ có “vài mắt” xem. Như chính câu nói “Anh cố gắng làm để trích một phần chia sẻ cho những bà con có hoàn cảnh khó khăn giống như anh”.

Giữa dòng đời tấp nập, xung quanh tôi có biết bao con người dẫu đi qua bao mất mát, chơi vơi, chẳng còn gì ngoài trái tim tan nát, vụn vỡ nhưng vẫn không quay lưng với đời. Họ xem những biến cố, những bất hạnh đó là một phép thử và khó khăn càng nhiều, sự biết ơn càng đậm, như lời của sư thầy Thích Minh Niệm trong sách Hiểu về trái tim: “Nếu không có khổ đau/ Biết đâu là hạnh phúc/ Nhờ mộng mị hôm nào/ Ta tìm về tỉnh thức”. Vượt qua những chướng ngại vật đó, họ tin họ sẽ được tôi luyện để trở thành những con người đẹp và sống có ý nghĩa.

Mỗi người sẽ chọn cho mình một lối sống và cách thể hiện lòng biết ơn với đời, với người, với chính mình có thể không giống nhau, nhưng tựu trung đều không lãng quên những giá trị tốt đẹp - như trong cuốn sách Sống một cuộc đời đáng sống của tác giả Maria Shriver, nữ nhà báo chia sẻ: “Mỗi sáng thức giấc, trước khi đặt chân xuống sàn nhà, tôi cám ơn về sức khỏe, gia đình, bạn bè của tôi và về đất nước tôi có diễm phúc đang sống. Tôi vỡ lẽ, hóa ra khởi đầu ngày mới như thế này khiến cả ngày của tôi tươi tắn hơn, rồi từ nền móng đó tôi tin chắc nó sẽ xây nên một cuộc đời tốt đẹp hơn”.

Mẫn Nhi
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà

Ngày 24/4, Ủy ban MTTQ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ thành phố, cùng Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Phong Thái đến thăm hỏi, động viên và trao hỗ trợ cho gia đình ông V.H.Y., trú tại tổ dân phố (TDP) Bắc Triều Vịnh, phường Phong Thái không may bị cháy nhà gây thiệt hại về người, tài sản vào chiều ngày 26/3 vừa qua.

Thăm hỏi, hỗ trợ gia đình bị thiệt hại do cháy nhà
Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa
Thương mùi khói bếp

Có những thương nhớ không gọi thành tên, chỉ âm ỉ như một vệt mỏng phảng phất từ gian bếp cũ. Mùi khói bếp, thứ tưởng như giản dị, quen thuộc đến mức người ta dễ quên mất sự hiện diện của nó lại là thứ neo giữ ký ức, là sợi dây vô hình nối ta với miền tuổi thơ xa ngái. Thương làn khói mỏng manh, mà đậm sâu đến nao lòng…

Thương mùi khói bếp

TIN MỚI

Return to top