ClockThứ Ba, 19/07/2016 14:08

Ấm áp

HNN - Tôi vừa xuống taxi, ba mẹ đã chờ sẵn bên cánh cổng. Đó là hình ảnh ấm áp “gọi” tôi về nhà. Ngôi nhà thân yêu nơi tôi được sinh ra, nơi tuổi thơ tôi tràn ngập bao kỷ niệm yêu thương ngọt ngào.

Tôi soạn mấy món quà, phần đặt lên bàn thờ thắp hương cho bà nội, phần của ba mẹ và mấy đứa cháu. Thấy tôi mải lúi húi, mẹ cười hỏi: “Lần ni có quà cho mệ D. không con”?

Mỗi lần về, tôi không quên sang thăm chị D. ở cuối xóm. Thực ra “chị” D. đã lớn tuổi, nhưng xưa nay từ người già đến trẻ nít trong xóm ai cũng gọi người phụ nữ nửa khôn nửa dại ấy  là “chị D.”. Người ta gọi mẹ của chị là “mệ D.”, quên luôn tên thật của bà. Thực ra, bà không phải là người sinh ra chị D. Bà lấy chồng, sinh sống trong Nam. Vợ chồng bà không có con, xót thương đứa trẻ sinh non bị mẹ bỏ rơi ở bệnh viện nên ẵm về nuôi. Chị D. nửa khôn nửa dại, lại hay đau ốm. Hết tiền hết bạc nhưng cũng chỉ chữa được bệnh tật chứ tâm tính khôn khôn dại dại thì vẫn vậy. Đã thế, chồng không may mất sớm, bà đem con về quê mua miếng đất cuối xóm dựng căn nhà tạm bợ xong, coi như tay trắng. Hằng ngày, chị D. vào rú nhặt củi. Còn bà đi chợ mua nguyên liệu làm bánh bột lọc nhân tôm thịt mộc nhĩ, gói trong lá chuối. Khi chiếc nồi hấp bắc trên ba cục gạch tỏa mùi thơm lừng, trẻ con trong xóm bắt đầu nhấp nhổm chờ mệ D. cắp rá bánh ngang qua. Hồi đó nhà nào cũng nghèo nên hầu hết các cô cậu chỉ biết…nuốt nước bọt mà thèm thuồng ao ước. Mệ D. phải đi rạc cẳng từ xóm này đến xóm khác, đến chiều mới bán hết rá bánh. Hai mẹ con lần hồi bữa rau bữa cháo qua ngày. Dù không rứt ruột đẻ ra, mệ D. vẫn hết lòng yêu thương đứa con nuôi kém may mắn.

Cảm động trước tấm lòng của mệ D., khi nhà có món ngon hay mỗi dịp tết, thể nào ba mẹ tôi cũng san sẻ một phần thức ăn, dành cặp bánh chưng biếu mẹ con mệ D. Nhà tôi cũng là ngơi trú ẩn cho hai người phụ nữ nghèo khổ đơn chiếc ấy trong những cơn bão lớn. Nội chia nửa phần trầu cau, cùng mệ D. ngồi nhai bỏm bẻm, chờ gió bão qua đi. Dù anh em tôi còn bé xíu, mẹ cũng thủ thỉ giải thích, phải biết trân trọng những người có tấm lòng nhân hậu.

Thỉnh thoảng, mệ D. lại dúi cho chị em tôi mấy cái bánh. Không để mẹ tôi kịp ngăn, lúc nào mệ cũng hấp háy cười bảo: “Cô cho mấy đứa nhỏ nhận đi. Ân tình mới quý. Mấy cái bánh cô đừng từ chối mà tội tui, tội lũ nhỏ”. Cứ thế mùi vị thơm tho của những chiếc bánh nhân tôm thịt mộc nhĩ gói bằng lá chuối cùng ánh mắt cười hấp háy ngày một đậm đà trong tuổi thơ tôi. Để rồi trở thành ký ức và nỗi nhớ. Tôi nhớ cái cách ba mẹ san sẻ, giúp đỡ người khác, nhớ ân tình mộc mạc của người phụ nữ nghèo. Để khi xa về tôi biết dành một phần quà, vòng qua lối đi hẹp đến căn nhà nhỏ xập xệ cuối xóm, dù từ rất lâu mệ D. (cũng như nội tôi) đã là người thiên cổ.

Phạm Thùy Chi

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ấm áp nghĩa tình từ những người con xa quê hương

Qua những giải đấu tennis, hoạt động bán đấu giá các món đồ hay chính đồng tiền tiết kiệm từ công sức lao động, những người con xa quê Phú Lộc đã kết nối thêm bạn bè và thông qua chính quyền địa phương để gửi trao tình cảm ấm áp cho những hoàn cảnh còn nhiều khó khăn ở quê hương.

Ấm áp nghĩa tình từ những người con xa quê hương
Ấm áp vòng tay công đoàn

Không chỉ hỗ trợ xây dựng “Mái ấm Công đoàn”, Liên đoàn Lao động (LĐLĐ) quận Phú Xuân còn tích cực đồng hành, chăm lo đời sống cho người lao động bằng nhiều chương trình thiết thực, lan tỏa tinh thần tương thân tương ái, chia sẻ khó khăn nhằm giúp đoàn viên công đoàn ổn định cuộc sống.

Ấm áp vòng tay công đoàn
Những ngôi nhà ấm áp

Ngày càng có thêm nhiều ngôi nhà kiên cố thay thế cho những ngôi nhà cũ nát bằng sự đồng cảm, sẻ chia với người dân nghèo trên địa bàn huyện Quảng Điền.

Những ngôi nhà ấm áp
Ấm áp những nụ cười không quen

Cách đây khá lâu, khi tôi đang đi bộ dọc bờ sông Hương cùng mẹ, có một cô gái người nước ngoài đi ngược đường cười với tôi một cái rõ tươi. Tôi cũng đáp lại nhưng hơi ngớ người vì nhớ rằng mình không hề quen biết họ. Tôi quay sang hỏi mẹ: “Sao tự dưng người ta lại cười với con hả mẹ?”. Mẹ tôi đáp: “Có những người tính cách thân thiện như vậy, con cứ mỉm cười lại với họ!”.

Ấm áp những nụ cười không quen

TIN MỚI

Return to top