ClockThứ Sáu, 12/05/2017 14:18

Oan cho "cô"

HNN - Gia đình "búi" quá, đi tìm... thầy coi bói. Thầy bấm bấm, giở giở rồi phán anh bị "bà cô" thân tộc bắt rồi.

Đang làm đang ăn ngon lành thì anh bỗng có biểu hiện rất... hào sảng. Ấy là thích tặng quà cho người khác. Điều lạ là vợ chồng anh cũng không giàu có gì, vốn liếng đang còn phải đi vay đi mượn. Vậy nhưng có tiền là anh lại mua hàng, rồi đem phân phát chỗ này chỗ khác. Lạ nhất là có hôm gom góp tiền mua bán trong ngày được mấy triệu, anh thẳng tới siêu thị và mua sắm bằng hết, xong kêu xe ôm chở về đi phân phát chơi. Móc túi trả tiền xe ôm thì chỉ còn đâu có 2 ngàn, phải về xin tiền vợ (!??).

Gia đình "búi" quá, đi tìm... thầy coi bói. Thầy bấm bấm, giở giở rồi  phán anh bị "bà cô" thân tộc bắt rồi. Phải về xem lại cái am, phải làm lễ này lễ nọ mà cúng, như vầy, như vầy... mới mong trở lại bình thường. Bà vợ của anh chạy sang nhà người anh chồng nhờ đứng ra lo liệu giúp. Am "cô" đang thờ ở nhà anh, anh tu sửa quét tước giúp kẻo "uế", "cô" không hài lòng, "cô" quở; rồi sắm sanh lễ vật như lời thầy dặn, cũng nhờ anh với tư cách là người lớn nhất trong thân tộc đứng làm chủ lễ cúng kiến cầu đảo giúp... Người anh ngồi nghe, xong mới từ tốn khuyên giải, phân tích cho em dâu:

- Nói về am thì thím thử tìm có cái am nào trang nghiêm, sạch sẽ như am nhà mình không? Thế thì không thể bảo là "uế" được. Mà cho dù có "uế" đi nữa, "cô" không hài lòng thì "cô" phải bắt, phải quở anh trước, bởi anh là người trực tiếp chăm nom thờ tự, mắc mớ chi lại chạy sang "bắt" chú hắn? Còn nói về tình thì con cháu ai người ấy thương. Giọt máu đào hơn ao nước lã, cái lý ấy người sống còn hiểu huống gì là người chết? Con cháu các "cô" các "cô" thương không hết, phù hộ không hết, sao lại đi "bắt", đi hại con cháu? Nói vậy không khéo mà oan cho các "cô", tội lỗi chết. Theo chỗ anh thấy, chú nó bị tâm thần rồi. Thím về mang chú nó đi khám đi, đừng để quá muộn, nặng càng khó chữa.

Buồn là người em dâu không chịu nghe, lại còn giận anh chồng vô tâm. Nhưng ông thì một mực không chiều. "Cứ mang đi bệnh viện mà chữa chạy đi đã, không bớt thì hẵng cúng. Chứ bây giờ mà chiều theo, không khéo thím ấy sa đà, rồi tiền mất tật mang, bệnh ngâm càng lâu càng sinh họa" - Cái lý ấy của ông được nhiều người đồng tình, và hy vọng người em dâu cũng sẽ sớm tỉnh ngộ...

Hy Khả

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim
Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), chiều 26/6, bà Lê Thị Thủy, UVTW Đảng, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam cùng bà Trần Thị Kim Loan, TUV, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Huế, Chủ tịch Hội LHPN thành phố Huế đã đến thăm, tặng quà một số thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương hiện đang sinh sống trên địa bàn thành phố Huế.

Thăm, tặng quà các thành viên Tiểu đội 11 cô gái Sông Hương

TIN MỚI

Return to top