ClockThứ Bảy, 10/07/2021 13:45

Di sản của di sản

HNN - Mở rộng đô thị Huế là tất yếu, đó là nhu cầu tự thân của phát triển. Trên thực tế, sự mở rộng và phát triển ấy đã diễn ra từ lâu. Vì vậy, đây không phải là thay cái áo mới cho Huế, mà là một cơ thể mới của Huế đã lớn lên, với hình hài, dáng vóc lớn hơn. Và dĩ nhiên, cơ thể mới thì phải có chiếc áo mới.

Xây dựng Huế xứng tầm là đô thị động lực trung tâmTái thiết đô thị Huế sau mở rộngMở rộng và kết nối những không gian xanh

Đô thị Huế mở rộng có đồi núi, đồng bằng, sông và đầm phá. Ảnh: NGUYỄN PHONG

Mở rộng đô thị Huế là xây dựng một Huế mới hiện đại, năng động, để bảo tồn Huế cũ, Huế xưa, Huế cổ kính. Là để thỏa mãn nhu cầu phát triển của đời sống, mà không phải bằng cách thay thế hay xóa bỏ cái cũ. Đó là nguyên lý tồn tại của những đô thị di sản như Huế. Có nhiều mục đích, nhưng mục đích chính của việc mở rộng đô thị Huế vẫn là để bảo tồn di sản, để Huế thật sự là Đô thị di sản cấp quốc gia, để Huế phát triển bằng chính nội lực, một cách bền vững. Đề án mở rộng đô thị Huế cũng đã nhấn mạnh điều đó.

Bao năm qua, cuộc tranh chấp giữa bảo tồn và phát triển luôn là vấn đề nóng bỏng và nan giải nhất của Huế. Điều đó cho thấy, cả bảo tồn lẫn phát triển đều là nhu cầu bức thiết của Huế, và tất nhiên, bảo tồn vẫn là đòi hỏi trước tiên. Bởi vì, di sản vừa là hồn vừa là cốt, vừa là quá khứ vừa là tương lai, của Huế. Cũng vì vậy, nếu không phát triển thì không bảo tồn được Huế, không xây dựng Huế mới thì thật khó mà bảo toàn được Huế cũ.

Đô thị Huế mở rộng từ đồi núi xuống đồng bằng

Gần 30 năm trước, khi UNESCO công nhận quần thể di sản Cố đô Huế là Di sản văn hóa của nhân loại (1993), các chuyên gia đã đề nghị để bảo tồn đô thị cổ thì Huế cần phải xây dựng một đô thị mới. Bởi vì di sản Cố đô Huế không phải là những di tích đơn lẻ, mà là một quần thể liên kết nhau trong một không gian cổ kính, thơ mộng, tạo thành một “kiệt tác thơ kiến trúc đô thị”. Kiệt tác đó không chỉ có lăng tẩm đền đài và kinh thành Huế ở bờ Bắc sông Hương, mà phải có khu phố cũ ở bờ Nam sông Hương, nơi người Huế quen gọi là “phố Tây”, và đường Lê Lợi là một mẫu mực của đô thị sang trọng, quý phái theo kiểu Tây phương đó. Chứng kiến cuộc tranh chấp gay gắt triền miên với không ít tổn thương, mất mát trong những năm tháng qua, nhiều người đã thốt lên: giá như Huế mở rộng sớm hơn!

Từ diện tích cũ với chỉ 70,6km2, đô thị Huế mới đã mở rộng ra 265,99km2, rộng hơn gấp 3,76 lần. Không gian Huế rộng mở, kéo dài từ đồi núi xuống đồng bằng, đầm phá và mở ra biển cả. Nhiều người mừng vì quỹ đất tăng lên, giá đất cũng tăng lên, tức là kiếm được nhiều tiền một cách nhanh hơn. Có phải vì vậy mà giá đất Huế tăng nhanh chóng mặt chỉ vì một quyết định mở rộng đô thị được công bố?

Tất nhiên, quỹ đất tăng thì thị trường bất động sản tăng trưởng, cũng là một nguồn lực cho xã hội phát triển. Nhưng mở rộng đô thị là tăng lên dư địa cho cuộc phát triển kinh tế, chứ không chỉ đơn giản là đất đai nhiều hơn. Đất đai là giá trị căn bản để tạo ra giá trị mới, chứ không phải chỉ là vật mua qua bán lại, thổi phồng giá để kiếm nhiều tiền một cách dễ dàng. Nếu không có di sản thì đất đai của Huế cũng chẳng có giá trị gì đặc sắc so với các đô thị khác. Mở rộng đô thị Huế là để bảo tồn di sản ở đô thị di sản cấp quốc gia, chứ không phải chỉ là cơ hội để thu hồi ruộng đồng, san lấp và phân lô bán nền.

Nơi mà đô thị Huế vừa mở rộng là nơi đang lưu giữ một thứ di sản quý giá: di sản làng quê Việt Nam vùng Trung bộ. Nếu mở rộng đô thị mà xóa bỏ đi những làng quê này, thì thật là mâu thuẫn với mục tiêu “mở rộng Huế để bảo tồn di sản”. Tất nhiên, làng quê xứ Huế thời hiện đại phải khác với làng quê xưa cũ, nhưng “phố ở làng” phải khác “làng ở phố”. Phố thị ở làng Bằng Lãng, Hải Cát thượng nguồn sông Hương, hay phố xá mới ở làng Lại Ân, Mậu Tài ở hạ nguồn sông Hương, của làng Vân Quật Đông bên phá Tam Giang phải khác với phố thị Đông Ba, Gia Hội. Nó phải mang hồn cốt của làng quê vùng đồi núi, vùng đồng bằng, cửa sông và đầm phá Tam Giang. Là những phố phường có cả lũy tre, bến nước, mái đình và ngôi chùa làng. Có những khu vườn xanh mướt hàng rào chè tàu, có vườn cây thanh trà, dâu, mít và ngôi nhà rường đặc sắc của kiến trúc Huế...

Đất đai là di sản. Với Huế, đất đai là “di sản của di sản”.  Vì vậy, xin đừng nhìn đất đai chỉ là bất động sản, chỉ thấy tiền mà không nhìn thấy những thứ quý giá hơn cả tiền.

Bài: MINH TỰ - Ảnh: TUẤN KIỆT

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Mở rộng cơ hội cho bệnh nhân ung thư

Những năm gần đây, sự phát triển của y học hiện đại đã mở ra nhiều phương pháp điều trị ung thư tiên tiến, trong đó nổi bật là liệu pháp điều trị đích. Tuy nhiên, đi cùng với hiệu quả vượt trội là áp lực kinh tế nặng nề đối với người bệnh và gia đình. Thực tế này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc hoàn thiện chính sách y tế, đặc biệt là mở rộng danh mục thuốc được bảo hiểm y tế (BHYT) chi trả, góp phần “gỡ khó” cho bệnh nhân ung thư.

Mở rộng cơ hội cho bệnh nhân ung thư
Kể tiếp câu chuyện di sản cho thế hệ trẻ

Di sản Huế đang dần bước ra khỏi “khung kính bảo tồn” để trở thành một phần sống động trong lớp học. Sau 5 năm triển khai Chương trình Giáo dục di sản (2020 - 2025), hàng trăm nghìn học sinh đã được “chạm” vào quá khứ bằng trải nghiệm, sáng tạo và cả công nghệ. Giám đốc Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế Hoàng Việt Trung có những chia sẻ thú vị với Huế ngày nay về hành trình này, cũng như kỳ vọng đặt vào thế hệ trẻ trong việc gìn giữ và “kể tiếp” câu chuyện di sản.

Kể tiếp câu chuyện di sản cho thế hệ trẻ
Tạo nền tảng để mở rộng liên kết sản xuất nông nghiệp hữu cơ

Nhằm giúp các hộ dân trong chuỗi liên kết phát triển giống cây trồng, vật nuôi có chiến lược lâu dài, Tập đoàn Quế Lâm đã xây dựng hệ thống sản xuất giống hữu cơ, làm nền tảng mở rộng liên kết sản xuất nông nghiệp hữu cơ theo chuỗi giá trị Quế Lâm năm 2026 và các năm tiếp theo. Đồng thời, đa dạng hóa các kênh tiêu thụ, phương thức bán hàng nguyên con như lợn, bò, gà và bán nguyên lô như lúa, trái cây… để tiêu thụ nông sản tốt hơn.

Tạo nền tảng để mở rộng liên kết sản xuất nông nghiệp hữu cơ
Từ di sản cộng đồng đến tầm nhìn hướng biển

Trong chỉnh thể văn hóa Huế, nếu hệ thống cung điện - lăng tẩm tạo nên diện mạo của một Kinh đô thì các làng ven phá, ven biển lại chính là nơi lưu giữ chiều sâu đời sống của cộng đồng. Ở đó, di sản không nằm yên trong quá khứ mà hiện diện trong từng mùa lễ hội, từng tập quán sinh hoạt, từng niềm tin gắn với môi trường tự nhiên. Lễ Cầu ngư của làng Thai Dương được tổ chức 3 năm một lần vào mỗi độ tháng Giêng trên cửa biển Thuận An, là một di sản như thế - một thực hành văn hóa sống động, nơi ký ức cộng đồng, tri thức biển và khát vọng sinh tồn hòa quyện thành một chỉnh thể bền vững qua hàng trăm năm.

Từ di sản cộng đồng đến tầm nhìn hướng biển

TIN MỚI

Return to top