ClockThứ Hai, 11/11/2024 08:25

Tình yêu Hà Nội của một người Huế

HNN - Tôi cầm trên tay tập thơ Phở bia hơi và lời yêu Hà Nội của tác giả Nguyễn Duy Tờ trong những ngày lòng ngập tràn nhớ nhung Hà Nội - nỗi nhớ của một người Huế trót yêu vùng đất Hà thành và mùa thu chốn ấy.

Hướng về miền Bắc thân yêuNgười Huế chung tay hỗ trợ đồng bào miền BắcDu khách đồng hành cùng thành phố xanh

 Tập thơ “Phở bia hơi và lời yêu Hà Nội”

Nhà thơ Nguyễn Duy Tờ phát hành Phở bia hơi và lời yêu Hà Nội đúng vào thời điểm Hà Nội kỷ niệm 70 năm giải phóng Thủ đô (1954 - 2024) và hướng về 65 năm kết nghĩa Hà Nội - Huế - Sài Gòn (1960 - 2025). Đó cũng là món quà anh dành tặng Hà Nội và những người chưa biết, chưa yêu và đang yêu một miền đất linh thiêng hào hoa.

Quả thật, đọc Phở bia hơi và lời yêu Hà Nội, tôi không ngờ rằng một người Huế lại viết về những địa danh, nét văn hóa, ẩm thực, thiên nhiên, con người Hà Nội một cách tỉ mỉ, tinh tế và sâu sắc cứ như Hà Nội chính là quê hương của anh vậy.

Cũng như ẩm thực Huế có bún bò, nói đến Hà Nội người ta thường nghĩ ngay đến món phở là niềm tự hào của người dân Hà thành, kèm theo đó là tên những quán phở đã trở thành thương hiệu như Phở Thìn, phở Lý Quốc Sư, Bát Đàn... với những hương vị ngàn đời mãi nhớ:“Hà Nội phở/ Trời thương trời nhớ/ Huế cũ xưa anh lại tạm xa/ Dăm tháng một, hai cho vơi mỏi mong/ Dẫu Bát Đàn phải ngóng phải chờ/ Giữa rét sớm và cơn mưa xuân lay bay buốt giá/ Ôi phố cổ/ Có hương thơm gì rất riêng rất lạ/ Rất gần rất ấm/ Rất thanh xuân giữa sáng tinh mơ...”. Yêu phở nên yêu Hà Nội hay vì yêu Hà Nội mà yêu luôn món phở? Có lẽ chỉ những ai thật sự yêu Hà Nội mới định nghĩa được điều này. Riêng tác giả thật thiết tha trong tâm tưởng: “Em ơi/ anh lại được cười, được dậy, được ngồi, được nhớ / Bến tàu điện bận rộn tiếng chuông/ Dịu dàng lối nhỏ Hồ Gươm/ vầng sáng phố Tràng Tiền ngày xa xưa ấy/ một sớm mai nồng nàn ngày xa xưa ấy/ Chị mậu dịch viên áo trắng/ Trao cho ta bát phở/ Chuyền cho em và anh làn hơi ấm/ Mặn mà, dịu êm, đằm thắm/ Sưởi ngày đông giá lạnh Hà Nội/ Cùng thanh trong một lời mời”.

Nhắc đến Hà Nội, người ta cũng không quên những cốc bia hơi vàng sóng sánh được rót trong những chiếc ly thủy tinh xù xì (đặc trưng của ly bia hơi Hà Nội xuất hiện từ thập niên 60 của thế kỷ trước) được tác giả Nguyễn Duy Tờ nhắc đến gợi bao kỷ niệm, nhất là với một người quảng giao như anh có lẽ sẽ không thiếu những buổi sáng, buổi chiều lai rai cùng bè bạn: “...Chẳng ngỏ tạm thời/ Chẳng nói tạm thương/ Mà mê suốt ngày/ Mà yêu suốt đời/ Này, ốm ơi/ Ta sẵn lòng còm cõi lo người/ Nhiều tháng lương thuốc thang/ Để chiều nay ta rời Cố đô/ Ta được nhìn ngọn lá xanh kinh giới/ Bên bìa đậu phụ nóng hổi/ Với chiếc cốc thủy tinh “cổ lai hy” quê mùa thương mến/ Và ly bia phố Tăng Bạt Hổ, Bát Đàn/ Ôi long lanh vàng xanh/ Mát rượi lòng anh...”.

Và tất nhiên rồi, Hà Nội không chỉ có phở, có bia hơi, mà Hà Nội có làn sương mỏng manh hồ Tây, vàng mơ ráng chiều Trúc Bạch, tĩnh tâm chuông chùa Trấn Quốc, hương cốm làng Vòng, hương sữa mùa thu, nhớ cúc họa mi, nhớ cành đào phai ngày Tết... Tất cả là những niềm nhớ, niềm thương góp nên tiếng yêu dành riêng Hà Nội, vậy nên: “Em chớ trách tôi/ Hà Nội, Hà Nội!/ Sáng, tối, đêm, ngày/ Bởi, / Lời Hà Nội / Đâu chỉ tối, sáng, đêm, ngày/ Trời đất, gió, mưa, nóng, lạnh/ Phố, ngõ, làng, thôn, ruộng đồng, bờ bãi/ Xiết bao thay đổi/ Mà lời yêu Hà Nội nào có đổi thay”.

Đọc Phở bia hơi và tình yêu Hà Nội của tác giả Nguyễn Duy Tờ, ta cứ có một cảm giác như đang đi giữa đất trời Hà Nội, bềnh bồng, thân thương giữa những điều cũ mới. Lang thang phố cổ, nghe tiếng leng keng tàu điện sớm khuya, qua những Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Lược, thăm cầu Long Biên, đón gió sông Hồng, hít hà vị cốm, lặng nghe thanh âm thánh thót dương cầm trong ô cửa xanh trên cao, tiếng nói cười lao xao ngõ nhỏ. Tất cả đã làm nên một Hà Nội nhớ thương, một Hà Nội xao xuyến, làm sao có thể chẳng yêu, ngừng yêu.

Bài, ảnh: TRANG THÙY
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đợi mưa

Mùa mưa ở thành phố này mỗi năm mỗi kiểu khác. Có năm mưa dầm dề từ sáng đến chiều muộn, đêm khuya lại mưa tiếp. Những người con miền Trung xa xứ ngước nhìn nền trời xám xịt cả ngày mà cứ ngỡ như đang ở quê mình. Vậy mà có năm lại ráo hoảnh, giọt trước giọt sau là tạnh. Mưa chưa thấm đường càng khiến không khí thêm oi nồng, khi ấy, từ người già đến người trẻ lại mong mưa một trận cho đã đời.

Đợi mưa
Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI:
Đại biểu Quốc hội TP. Huế đề cao kiểm soát, hiệu quả thực chất khi góp ý các dự án luật

Chiều 8/4, trong khuôn khổ Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI, Quốc hội tiến hành thảo luận tổ về ba dự án luật quan trọng gồm: Luật Thủ đô (sửa đổi), Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng và Luật Tín ngưỡng, tôn giáo (sửa đổi).

Đại biểu Quốc hội TP Huế đề cao kiểm soát, hiệu quả thực chất khi góp ý các dự án luật
Sau một lời hứa

Cuối hạ, sân trường lặng gió. Những chiếc lá bàng bắt đầu chuyển màu, đỏ dần như những đốm lửa nhỏ trên tán cây già. Buổi chiều tan học, học sinh đã về hết, chỉ còn tiếng chổi tre của bác bảo vệ kéo dài trên nền gạch. Lan đứng ở hành lang lớp học, nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Con đường đất năm xưa vẫn nằm đó, vắt ngang những thửa ruộng đã gặt xong, mùi rơm khô phảng phất trong gió.

Sau một lời hứa

TIN MỚI

Return to top