ClockThứ Năm, 20/02/2014 05:02

Trang thơ của Nhất Lâm

HNN - Nhất Lâm tên thật là Đoàn Nhất Lâm, sinh năm 1937 tại Quảng Trị, hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.Đến nay, anh đã xuất bản 9 tác phẩm văn xuôi, 6 tác phẩm thơ. “Ngày em đến” là tập thơ mới nhất của anh (NXB Thuận Hóa tháng 1/2014 ). Ở tuổi gần 80 nhưng anh vẫn sáng tác đều về văn thơ và viết báo. Thơ anh là sự trải nghiệm cuộc sống. Đọc thơ anh, ta bắt gặp cái tình, vết khắc thế sự, hình ảnh quê nhà. Quê anh ở Quảng Trị nhưng Huế là nơi anh gắn bó với bao tình cảm bạn bè, vùng đất, sông nước hơn nửa đời người và cho sự nghiệp khoa học, giáo dục sau nay. Thừa Thiên Huế Cuối tuần xin giới thiệu những bài thơ mới của anh trong tập thơ “Ngày em đến”.

Thu về

Mùa thu đã về công viên Huế
Tàn hè trẻ lại phượng hồng môi
Cửa sổ nhà em vàng ngày mới
Bông sứ hoàng cung đọng giữa đời
Triền sông miền cỏ trời dát bạc
Hoa cúc vàng rằm chợ làng quê
Mẹ lên chùa thành tâm hương nguyện
Phật trong ta người ơi bến mê
Cơn mưa thu Huế vừa tạnh vắng
Người về ngỡ lạc lối phố xưa
Lá bồ đề vòm trời xanh biếc
Nắng trải vàng sao mắt em mưa…
Huế gọi thu về đêm tím Huế
Ngày vàng sông vàng phố vàng cầu
Vàng công viên đàn chim chuyền nắng
Vàng em về thu chín vàng ngâu.
 
 
Rượu quê
Một đời là mấy vo tròn lại
Bất quá chưa đầy đôi mắt nai
Trăm năm hồ dễ đời biệt xứ
Ngoảnh lại thời gian nhuốm trần ai
Một nửa hồn ta neo xứ lạ
Còn lại mang về tạ dòng sông
Thưa cha mẹ thưa làng dòng họ
Lượng thứ cho con tội phiêu bồng
Chén rượu nhân sinh người chưa cạn
Vầng trăng thềm lạnh bạn hiền đâu…!
 
 
Đêm người say
 
Không còn sông mà hát
Ta ru ta thuyền trôi
Một đời ôm khôn dại
Người say đêm ru đời
Khi đời tàn ngọn lửa
Đêm cũng tàn năm canh
Em đã tàn xuân tứ
Ta lạc ta độc hành
Không còn sông mà hát
Người say ru đò trôi
Người say mộng là thật
Đêm cạn dòng trăng soi
Mình con đường hun hút
Hắt hiu khuya chân cầu
Đêm người say tìm bạn
Mình và bóng tìm nhau…
Ngữ Nhã (giới thiệu)
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Về trong bóng người

Mưa dai dẳng không dứt. Khu vườn sau nhà ông Hùng vốn xanh mướt đầy sức sống, sau mấy ngày mưa dầm đã trở nên xác xơ. Đêm qua, gió về thổi quần quật ngoài vườn như ai trút giận. Nằm trong nhà, ông nghe rõ từng trận gió đánh bật tấm màn mưa, quất chan chát lên mái tôn.

Về trong bóng người
Mùa cửa mở

Khải luôn nhớ nhà bằng âm thanh trước khi nhớ bằng hình ảnh. Tiếng cửa gỗ kéo kẽo kẹt, tiếng mái tôn lộp bộp khi mưa trái mùa, tiếng ghe máy vọng xa trong đêm nước lớn... Những âm thanh ấy nằm sâu dưới ký ức, giống những hạt phù sa lắng tận đáy sông, không ồn ào, nhưng chỉ cần một khuấy động nhỏ là trồi lên nguyên vẹn.

Mùa cửa mở
Vết sẹo

Tôi đến New York vào một ngày đông giá buốt. Tôi có ba tháng học dự bị tiếng Anh trước khi bước vào kỳ học mùa xuân chính thức của chương trình thạc sĩ kéo dài hai năm. Ấn tượng đầu tiên về nơi đất khách không phải là niềm háo hức như tôi từng tưởng tượng, mà là cái lạnh tê cóng khi tôi lê bước một mình với chiếc vali nặng trĩu phía sau.

Vết sẹo
Ra mắt cuốn sách 'Tự hào cơ đồ Việt Nam'

Nhân kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930 - 03/02/2026) và chào mừng thành công của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, sáng 30/01/2026, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách "Tự hào cơ đồ Việt Nam".

Ra mắt cuốn sách Tự hào cơ đồ Việt Nam
Bầu trời mùa xuân

Buổi sáng mùa xuân vùng biên ải luôn có một màu xám trong trẻo đến lạ. Mây phủ thành từng dải mỏng như những dải khăn choàng ai bỏ quên trên triền núi. Gió lùa qua các khe đá mang theo hơi lạnh buốt nhưng lại ẩn trong đó mùi cỏ ấm nồng nàn. Ở nơi ấy, giữa những lằn ranh của đất nước, Đại đội Phòng không 23 vẫn ngày ngày duy trì nhịp sinh hoạt bình lặng, như dòng chảy thầm lặng của một dòng sông không bao giờ cạn.

Bầu trời mùa xuân

TIN MỚI

Return to top