ClockThứ Năm, 21/03/2019 08:55

Hiền như… bánh nậm!

HNN - Ít có nơi mô như Huế, chỉ vài thứ bột đơn sơ thôi mà người ta làm ra không biết bao nhiêu thức ăn ngon. Như bột gạo chẳng hạn, đằm bụng và dễ tiêu, có nào bánh bèo, bánh ướt… Và, trong cái “gia đình” bánh trái bột gạo đông đúc kia, có cả loại bánh nậm.

Bánh canh nấm tràm rong biểnNhọc nhằn bèo - nậm - lọc

Làm bánh nậm kỳ công nhất là công đoạn “làm nhân”. Nhân bánh nậm thường làm bằng tôm đất và thịt mỡ. Tôm luộc đến  khi chuyển màu gạch thì vớt ra, giã vừa tay, không để bị nát. Mỡ xắt hạt lựu, hấp chín trước, rồi mới bỏ tôm vô xoong, đảo đều, thêm ít màu dầu điều để bánh trông bắt mắt hơn. Có một điều đến sau này tôi mới để ý là bột bánh càng dẻo thì người ta lại dùng nhiều thịt mỡ hơn. Mỡ heo mềm mịn, beo béo sẽ hài hòa với bột bánh deo dẻo hơn là miếng thịt nạc cứng nhắc.

Khâu thứ hai quan trọng không kém là “dáo bột”. Bột dáo phải đều tay, không vón cục, để lửa vừa vừa, thêm ít muối cho vị bánh đậm đà. Đây là công đoạn đòi hỏi rất nhiều sự kiên nhẫn và tỉ mỉ của người làm bánh. Chỉ cần quá tay một chút hay non tay một tẹo thì bột bánh sẽ mất đi độ sánh mịn và lạc vị ngay. Bánh nậm nằm kín đáo trong miếng lá như cô gái Huế rụt rè và người Huế thường đùa “con yêu bánh nậm” để chỉ những cô gái “dễ ghét”, hay làm điệu, làm bộ.

Thú ăn bánh vặt là một phần tuổi thơ của tôi. Nhớ ngày ấy, cô bán hàng bỏ quang gánh xuống, mở cái mâm ra, thì ôi chao cả một thiên đường với đủ thứ bánh: lọc, bèo, ướt, ít, nậm… Mẹt bánh trông thật ngon mắt với nào màu xanh của lá, màu đỏ của tôm, màu trong trong của bánh, màu vàng của nước chấm và hành phi, lại điểm thêm chút xanh xanh của hành lá. Tuy nhiên, chiếm nhiều không gian hơn cả là thau bánh lọc xanh đỏ và gói bánh nậm vuông vức. Bánh lọc trái ngược với bánh nậm. Bánh nậm mềm, bột đặc trong khi bánh lọc lại trong suốt, thấy rõ mồn một cả con tôm bên trong, bột bánh dẻo, nhai sậm sựt, vui miệng, vui tai. Hai thứ bánh, hai vẻ đẹp đối lập.

Bánh nậm hiền từ tên gọi dễ yêu: “nậm”. Cách ăn cũng thật “nữ tính”, bóc nhẹ lớp lá chuối xanh xanh, âm ấm để không làm vỡ bánh, chan đều nước mắm, lấy muỗng múc từng miếng bánh nho nhỏ, rồi đưa lên miệng nhai thật khẽ, thật êm. Nước mắm không mặn, hơi ngọt thanh, lỡ chan quá tay cũng không bị gắt. Bánh có cái vị dịu dàng nên càng nếm, càng dễ yêu. Bột bánh mềm mềm quyện thật ngọt với cái nhân tôm mằn mặn, mới đưa vào miệng đã như biến đâu rồi. Đôi khi, tôi lại thích ăn bánh không nước chấm. Bánh chan nước mắm thì đậm đà, quyến rũ nhưng khiến vị giác sao lãng, không nếm được trọn vẹn cái hương vị chân thật của bánh. Thử một lần ăn bánh nậm không nước chấm, không ớt tỏi, bạn sẽ nhận ra tầng hương vị ý nhị ẩn mình kín đáo của bánh.

Ăn bánh nậm không nhất thiết phải vào nhà hàng sang trọng, mâm cao cỗ đầy. Tôi thích bánh nậm của những mệ hàng rong, ngày nào họ cũng làm những thức bánh ấy nên rất lành nghề. Rổ bánh của các mệ là cả một tác phẩm nghệ thuật, là lao động của cả một gia đình. Ở nhà hàng, người ta nấu quá nhiều món nên ăn bánh nậm chưa chắc đã ngon. Còn ăn bánh nậm thì phải ăn ở Huế mới đúng vị, đem đi các tỉnh, người ta thêm cái này, bớt cái kia cho hợp khẩu vị dân địa phương, cũng ngon đấy nhưng chẳng còn là cái ngon của bánh nậm thuần gốc nữa rồi.

Đêm Sài Gòn, nghe mẹ bảo mấy hôm rày Huế se lạnh. Hồi còn sống ở Huế, được ăn đồ ăn Huế mỗi ngày, ngon thì ngon thật đấy nhưng ăn quen thành nhàm miệng, không thấy quý. Mới rồi, hai tháng về thăm nhà, được thưởng thức không khí dìu dịu ấy mỗi ngày và được… ăn thỏa thích. Vậy mà bây chừ vừa xa quê, đã mới thấy nhớ và thèm chi lạ hương vị bánh nậm quê mình.

Lê Thục Đan

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Kể chuyện ẩm thực qua lễ hội

Những sự kiện, lễ hội ẩm thực gần đây ở Huế đang trở thành “điểm hẹn” thu hút đông đảo du khách thập phương. Nhưng điều níu chân họ không chỉ là hương vị, không gian lễ hội, mà còn là chương trình biểu diễn và câu chuyện phía sau mỗi món ăn đang mở ra cho du khách những trải nghiệm về lịch sử, văn hóa và con người xứ Huế.

Kể chuyện ẩm thực qua lễ hội
Từ Huế nghĩ về Luật Phát triển công nghiệp văn hóa

Dự thảo Luật Phát triển công nghiệp văn hóa đang được đưa ra lấy ý kiến trong bối cảnh văn hóa ngày càng được nhìn nhận không chỉ là nền tảng tinh thần của xã hội, mà còn là nguồn lực nội sinh, động lực tăng trưởng và sức mạnh mềm quốc gia. Nhìn từ Huế - vùng đất mà di sản đã trở thành căn cước đô thị, Festival đã thành thương hiệu và sáng tạo ngày càng gắn với du lịch, công nghệ, thiết kế - có thể thấy rõ điều một đạo luật mới cần làm: tạo cơ chế để những giá trị được tích tụ qua nhiều thế hệ tiếp tục sống trong đời sống đương đại, hình thành sản phẩm, tài sản trí tuệ và thị trường mà vẫn giữ được bản sắc riêng của văn hóa Huế.

Từ Huế nghĩ về Luật Phát triển công nghiệp văn hóa
Nâng tầm vị thế bún bò Huế

Đến với “Ngày Bún bò Huế” trong chương trình “Huế - Kinh đô ẩm thực 2026”, tôi nhớ đến cô Bún trong truyền thuyết dân gian và cố đầu bếp lừng danh người Mỹ, ông Anthony Bourdain.

Nâng tầm vị thế bún bò Huế
Hành trình khám phá ẩm thực Việt Nam của du khách quốc tế

Trung tâm Thông tin du lịch (Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam) thông tin, Travel & Leisure vừa có bài viết chia sẻ về hành trình khám phá Việt Nam gắn với những dấu ấn về văn hóa ẩm thực. Xuyên suốt hành trình ấy, yếu tố ẩm thực đã gợi mở những lát cắt về lịch sử, văn hóa và bản sắc của từng vùng, miền dải dọc Việt Nam.

Hành trình khám phá ẩm thực Việt Nam của du khách quốc tế
Gia tăng giá trị du lịch từ phát huy lợi thế ẩm thực

Những năm gần đây, ẩm thực Việt Nam liên tiếp được các tổ chức, chuyên trang du lịch và bảng xếp hạng quốc tế vinh danh. Với kho tàng ẩm thực phong phú và giàu bản sắc, Việt Nam có nhiều lợi thế để giúp mỗi món ăn thành một trải nghiệm văn hóa, gia tăng sức hút và giá trị cho ngành du lịch.

Gia tăng giá trị du lịch từ phát huy lợi thế ẩm thực

TIN MỚI

Return to top