ClockChủ Nhật, 31/10/2021 07:07

Cho mùa sau

Gánh hàng rongNỗi nhớ làng quê trong “Bên sông Ô Lâu”

Mưa gió suốt đêm qua, giờ vẫn gió mưa đầy trời. Mở cửa nhìn ra, cái lạnh đột ngột thốc vào cổ áo. Cánh đồng trước nhà ngập trong làn nước bạc. Không còn thấy màu xanh rau má ngút ngát thường ngày. Đằng xa, vòm cây gối cổ thụ trùm lên ngôi miếu cổ cũng bị gió mưa quần cho rũ rượi. Ngoài sông nước đang lên, tràn qua các con hói, lấp xấp mặt đường làng. Mấy năm nay cứ mưa lũ về là sông Bồ đón nước bạc đầu tiên. Rồi nước theo các chi lưu tràn lên bao thôn xóm, đồng ruộng Quảng Điền. Làng Phước Yên, như bao ngôi làng trũng thấp hạ nguồn, lại thêm những ngày chìm trong mịt mờ mưa lũ.

Có 2 thứ sinh kế quan trọng hàng đầu với người nông dân Phước Yên là “rau má” và “lồng cá”. Dọc bờ sông, mấy chục lồng cá trắm cỏ đang nổi theo con nước. Với nhiều hộ dân, lồng cá là một nguồn hoa lợi đáng kể, là “của để dành” cho những lo toan gia sự trong năm. Cách đây mấy ngày, ngay trước đợt mưa lũ lớn đầu tiên, bà con đã lo gia cố, chằng buộc các lồng cá vào bờ. Rồi còn phải túc trực suốt ngày đêm canh chừng con nước, khi nước lên phải kéo lồng vào sát bờ tránh dòng nước xiết. Không ai quên được hình ảnh “khiếp đảm” ba năm trước khi chứng kiến một người đàn ông thôn Hạ Lang cố bám theo lồng cá bị bứt dây trôi theo dòng nước dữ hơn 10km về tận thôn Niêm Phò mà rồi cũng đành buông tay, may cố sức bơi được vào bờ, nuốt nước mắt nhìn lồng cá trôi về hạ lưu. Chỉ thoát chết trong gang tấc mà mấy chục triệu đồng từ 5 tấn cá lồng công khó cũng đi tong. Hôm rồi, vợ chồng Tâm khoe mới xổ lồng cá trắm cỏ, được hơn 5 tạ. Ở đây hễ lồng cá nhà nào đến kỳ thu hoạch thì anh em trong xóm đều sang góp một tay vợt cá. Vui nhất là khi vợt được những con cá trắm nặng đến 3- 4kg vùng vẫy tóe nước, tiếng nói cười xuýt xoa rộn khắp bến sông.

Phước Yên còn là xứ đồng rau má xanh ngút ngàn. Làng giàu lên nhờ rau má. Nhưng hai năm nay rau má Phước Yên gặp khó vì con virus Corona quái ác. Đã ngừng lại những chuyến xe mỗi ngày chở hàng chục tấn rau má ra bắc vào nam. Rau má đến kỳ hầu như không bán được, giá sụt chỉ còn 3.000 đồng/kg, không đủ bù công chăm tưới. Một số bà con trồng cầm chừng, có nhà cắt đem cho cá trắm ăn thay cỏ. Thất bát mùa dịch chưa qua, lại thêm mùa lụt tới. Rau má chìm hết trong mênh mông nước bạc. Buổi sáng mưa gió vẫn ầm ào, ràn rạt. Đường làng không một bóng người. Nhưng bên bờ ruộng nước lấp xấp mặt đường, vài người dân lúp xúp nón lá áo mưa với những chiếc rổ trong tay. Chính là người dân đi vớt hạt rau má theo nước dạt vào bờ. Những hạt rau này sẽ được đem phơi sấy bảo quản, làm giống. Với người dân Phước Yên từ bao đời, cảnh mưa lũ trắng đồng đâu còn xa lạ. Nhưng một khi nước rút thì ruộng lại lên xanh. Ngoài những hôm rau sống sót, còn có thêm những hạt giống góp vào vụ mới. Mùi chát ngọt đặc trưng của rau má dưới những tay liềm ràn rạt lại lan tỏa khắp đồng mỗi buổi sớm mai.

Lũ về lồng cá, rau má Phước Yên. Cá nổi, rau chìm còn người dân quê thì vuốt ngược gió mưa lo toan vụ mới. Từ tay người những con cá giống, những hạt rau giống lại rải khắp trên dòng sông, thửa ruộng đời mình, mùa gối mùa suốt cuộc đời.

PHẠM NGUYÊN TƯỜNG

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ

Chị buông chổi, ngồi nghỉ lấy lại sức. Nắng mùa đông rụt rè như cô gái nhỏ chiếu từng tia sáng dịu dàng lên khoảnh sân đang chờ hong khô. Nhìn quanh ước lượng việc dọn bùn đã tươm tất chưa, mắt chị bỗng chạm vào một bông cúc nhỏ đang vươn lên giữa đám lá xanh. Đó là loài cúc mặt trời, bông chỉ to bằng đồng tiền cạo gió mà bà ngoại chị hay dùng, được chồng chị mua về từ vườn ươm: “Đây là giống cúc mặt trời của Nhật, hoa nhỏ, có màu vàng, em trồng cho đủ bộ sưu tập hoa cúc”. Chị đã trồng loài hoa thân thảo ấy trong bồn đất trước sân. Hai mươi ngày với bốn trận lụt, nước ngâm dài ngày mà cây vẫn sống được, lại còn ra hoa. Nhìn bông hoa duy nhất kiêu hãnh khoe sắc vàng giữa đám lá ướt đẫm còn vương dấu bùn, chị như được tiếp thêm sức mạnh.

Như bông cúc mặt trời bé nhỏ
Cầu nối với cội nguồn

Huế gần đây ra đời nhiều công trình địa chí các cấp. Ví như, ở cấp làng có các công trình tiêu biểu như Địa chí văn hóa làng Mỹ Lợi (Lê Văn Thuyên, Lê Nguyễn Lưu và Huỳnh Đình Kết), Sống ở làng (Lê Bá Kỳ) và các nghiên cứu về làng Hải Cát, Phước Tích (Nguyễn Hữu Thông và cộng sự). Cấp xã có Địa chí văn hóa xã Quảng Thái của bộ ba tác giả Huỳnh Đình Kết, Văn Đình Triền và Trần Đình Tối. Ở cấp huyện, thị có Hương Thủy, Phong Điền, Quảng Điền (chuẩn bị ra mắt). Đặc biệt, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là thành phố Huế) cũng đã hoàn thành công trình địa chí dày đến 6 tập.

Cầu nối với cội nguồn
Thanh Phước bên ngã ba Sình

Làng Thanh Phước (thuộc phường Hương Phong, quận Thuận Hóa) nằm ở ngã ba Sình – nơi giao nhau giữa 2 dòng sông “thương nhớ” của xứ Huế là sông Bồ và sông Hương. Làng có truyền thống từ thế kỷ XV, gắn với vị khai canh làng là ngài Phan Niệm – Thành hoàng làng.

Thanh Phước bên ngã ba Sình
Làng quê bên dòng Ô Lâu

Thuận Hòa là một thôn nhỏ nằm bên dòng Ô Lâu thuộc phường Phong Hòa (TX. Phong Điền). Trước năm 1993, bà con ở đây sống lênh đênh trên sông nước. Từ năm 1993, người dân Thuận Hòa được huyện cấp đất làm nhà dọc theo bờ sông thì cuộc sống bắt đầu thay đổi.

Làng quê bên dòng Ô Lâu
“Nhìn vô trong Huế...”

Thuở ấu thơ, trẻ con làng tôi đứa mô cũng có một niềm ao ước đó là được đi Huế chơi ít nhất là một lần. Đình làng Đại Lộc quê tôi có một lùm mù u rậm rạp và là chốn để chúng tôi leo trèo và hát những câu nghêu ngao vào những buổi chiều hè: “Trèo lên cây mù u nhìn vô trong Huế...”. Rồi những đêm không trăng, trời đầy sao, lũ trẻ con làng chúng tôi nhìn về phía xa xôi, nơi có một quầng sáng phía chân trời và nói với nhau rằng, đó là Huế. Hồi đó, làng tôi có một chuyến đò đi Huế hàng ngày xuất phát ở bến đò Đồng Dạ, nơi con sông Ô Lâu bắt đầu chảy qua làng tôi. Nhưng phải có công chuyện chi quan trọng thì nông dân làng tôi mới đi Huế, còn trẻ con như chúng tôi thì rất khó để được đi.

“Nhìn vô trong Huế  ”

TIN MỚI

Return to top