ClockThứ Tư, 14/09/2011 21:32

Những họa tiết khắc trên Cửu đỉnh - kỳ 14

HNN - Chương đỉnh – Đỉnh đặt hàng thứ nhất bên phải tượng trưng cho ánh sáng

Kê, tục danh con gà có nơi là con ca, lại gọi con qué. Loài gà thì nòi giống rất nhiều, nơi nào cũng có. Nhưng ở đây ẩn nghĩa chữ kê này chỉ con gà trống có cựa. Giống gà trống tính hay gáy báo giờ rất ích lợi với người dân quê. Không những thế, con gà trống còn được chọn dùng làm phẩm vật chính cúng tổ tiên, dâng lên trong các lễ hiến tế thần linh; từ xưa, người ta thường lấy xương chân gà để dùng vào việc bói quẻ lành dữ. Cho nên gà trống còn được xem là loài linh cầm, con vật mang lại đại cát, đại lợi, bình an. Ngạn ngữ có câu: “Ếch tháng ba, gà tháng mười” chỉ món ăn ngon và bổ nhất vào mùa đông. Trong địa chi 12 con giáp, gà (dậu) được xếp đứng hàng thứ mười.
 
Năm Minh Mạng thứ 17, đúc xong Cửu đỉnh, cho khắc hình tượng con gà trống vào Chương đỉnh.
 
Linh Quy
 
Linh Quy, còn có tên là thái, hoặc Linh thái; tục danh con rùa thiêng; thiêng vì ngày xưa người ta thường dùng nó vào việc bói toán có tính cách thiêng liêng huyền nhiệm, gọi là bói rùa. Có sách chép là thủy qui tức rùa nước(30) (để phân biệt với loại rùa sống ở núi và biển), còn gọi là huyền y đốc bưu; xưa kia sông ngòi nước ta chỗ nào cũng có, nó rất dễ sống. Rùa đẻ trứng, lúc nào cũng ấp; nó thở hơi bằng tai; con đực con cái giao hợp bằng đuôi; sách Đại Nam nhất thống chí nói rằng: “cũng có khi rùa giao cấu với rắn”. Mai rùa làm thuốc có công dụng bổ âm và chữa được bệnh ho, sốt rét. Người ta lễ bằng vảy rùa để chữa bệnh ho và sốt. Rùa là con vật sống lâu, có sức chịu đựng dẻo dai, biểu tượng cho việc trường thọ. Trong các ngôi chùa, ta thường thấy nó cõng trên lưng con hạc thờ, ngoài đình thì gánh cả tấm bia đá nặng trĩu, nên có câu: “Thương thay thân phận con rùa / Trong chùa đội hạc, ngoài đình đội bia”. Rùa được xếp trong nhóm tứ linh (long, lân, qui, phụng). Theo Kinh Dịch, sử truyền rằng vua Vũ nhà Hạ trị thủy thành công được trời ban cho con rùa thần, trên mai có 9 chữ số. Vua Vũ nhân đó đặt thành chín mục và gọi là Lạc Thư. Chín mục, đó là Cửu trù của Hồng phạm, tức là phép lớn cai trị thiên hạ; là bản tóm tắt nền minh triết Trung Hoa cổ đại. Nó là thiên cảo luận triết lý có trước nhất trong lĩnh vực triết Đông bao gồm cả vũ trụ và nhân sinh quan. Dựa vào đấy, người ta dùng con rùa để bói gọi là bốc. Bốc vốn có nghĩa “vấn qui” tức “hỏi rùa”, hỏi sự hung cát bằng con rùa. Sau người ta thay con rùa sống bằng mai rùa để bói. Con rùa trở thành vật linh... Những người tu hành hay tín đồ theo đạo Phật kiêng ăn thịt rùa. Những lúc làm lễ phóng sinh, người ta thường chọn rùa để thả (ngày nay có thể dùng ba ba để phóng sinh thay rùa). Theo các nhà phong thủy, những nơi có rùa (long, lân, qui, phụng) sống tự nhiên lâu năm thường được xem là “huyệt đạo” chính của mạch đất linh.
 
Năm Minh Mạng thứ 17, đúc xong Cửu đỉnh, cho khắc hình tượng con rùa vào Chương đỉnh.
 
Theo Sách đỏ Việt Nam, họ nhà rùa đông đúc còn có giống rùa đầu to, rùa hộp trán vàng, rùa hộp lưng đen, rùa hộp ba vạch, rùa đất lớn, rùa răng, rùa núi vàng, rùa núi viền... đều có giá trị cao về kinh tế và dược liệu quí.
 
Do bản tính chậm chạp “chậm như rùa” nên ngày trước những người đi làm ăn xa khi xuất hành khỏi nhà gặp rùa thường kiêng, có câu: “Gặp rắn thì đi, gặp qui thì về” là vậy.
 
(30). Nhiều sách chép là thủy qui (rùa nước), hải qui (rùa biển), sơn qui (rùa núi) chúng tôi chép đúng chữ trên Chương đỉnh là linh qui (rùa thiêng).
 
Tây Hải
 
Tây Hải, chỉ vùng biển nằm về phía Tây thuộc chủ quyền nước ta; ở đây là vùng biển giáp với vịnh biển Thái Lan. Biển phía Tây có nhiều tài nguyên, nhất là những động vật sống dưới đáy biển. Hải sản vùng biển này rất phong phú, đa dạng. Vùng biển phía Tây ít gặp phải những cơn bão mạnh như biển ở phía Đông, bởi nó được các mũi đất liền che chắn và chịu ảnh hưởng khí hậu của vịnh biển Thái Lan, kín gió, ấm áp, rất thuận lợi cho sự sinh sống của các loài rong tảo thảm thực vật nhiệt đới dưới đáy biển. 
 
Năm Minh Mạng thứ 17, đúc xong Cửu đỉnh, nhà vua cho chạm hình tượng vùng biển phía Tây lên Chương đỉnh.

(Còn nữa)

Dương Phước Thu

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Kinh tế số và cơ hội tái định vị giá trị di sản Huế trong kỷ nguyên mới

Trong bối cảnh chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ trên phạm vi toàn cầu, kinh tế số không còn là một xu hướng mang tính lựa chọn mà đã trở thành một động lực phát triển cốt lõi của các quốc gia và địa phương. Với cấu trúc gồm ba trụ cột chính: Kinh tế số lõi, kinh tế nền tảng số và kinh tế số hóa các ngành, mô hình này đang tái định hình cách thức tạo ra giá trị, phân phối nguồn lực và tổ chức đời sống xã hội.

Kinh tế số và cơ hội tái định vị giá trị di sản Huế trong kỷ nguyên mới
Định hình không gian văn hóa - du lịch thông minh

Chiều 31/3, tại TP. Huế, Cơ quan Hợp tác Quốc tế Hàn Quốc (KOICA) phối hợp với UBND thành phố tổ chức hội thảo báo cáo giữa kỳ dự án “Xây dựng thành phố Huế văn hóa và du lịch thông minh” - một trong những dự án ODA có quy mô lớn, được kỳ vọng tạo cú hích cho tiến trình phát triển đô thị thông minh gắn với bảo tồn di sản.

Định hình không gian văn hóa - du lịch thông minh
Đưa di sản thành tài nguyên giáo dục

Xuất phát từ góc nhìn từ thực tiễn của hoạt động bảo tồn và phát huy di sản văn hóa, nhiều thế hệ ở Trung tâm Bảo tồn đi tích Cố đô Huế luôn trăn trở trước câu hỏi: làm thế nào để di sản không chỉ “được giữ gìn”...

Đưa di sản thành tài nguyên giáo dục
Bảo vệ di sản, kiến tạo tương lai

Khi đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với khát vọng hùng cường, câu chuyện bảo vệ và phát huy giá trị di sản trở thành nhiệm vụ chiến lược. Không chỉ là sự tri ân quá khứ, bảo tồn di sản ngày nay là trách nhiệm kiến tạo tương lai; chuyển hóa giá trị văn hóa thành sức mạnh mềm, nguồn lực đổi mới sáng tạo và động lực phát triển bền vững.

Bảo vệ di sản, kiến tạo tương lai

TIN MỚI

Return to top